Archive

Author Archive

Tình bạn và tình mẹ

Oct
15
2017

Goodmorning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.

Hôm qua, thy nói rng một người bn tốt có 3 đặc tính.

Đặc tính th nht là khi mình té ngã, vp ngã, làm li lm, mình rt xung h thẳm thì ngườbn tốt lúc nào cũng là người đứng đó với mình lúc đó. Họ đưa vai để mình nắm, mình đỡ và đỡ mình ra khi h thẳm đó và nhiều khi chỉ cho mình con đường sáng để mình đi, để mình đừng có vp na. 

Đặc tính thứ hai là đặc tính mà mình gi là express generosity là tánh tình rng rãi vô cùng, không ích kỷ. Lúc nào cũng sẵn sàng cho mình, làm cái gương cho mình, lúc nào cũng cho 
mình, làm cho mình thấy rõ ràng là mình chơi với người bạn đó thì lúc nào mình cũng đượli cả. Người bn tốt lúc nào cũng cho, và cho không có điều kin gì hết. Không bao gi cho để mà tìm cách ly li cái gì. 

Đặc tính thứ ba là đặc tính lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh để cho mình thành công, thành tu, thành đạt. Hy sinh để thành tu mình tht là một đặc tính vĩ đại.

Khi các bác nghe nhng chuyện như vậy ri thì các bác nói ‘D, không biết người nào trên vũ trụ này có đặc tính đó? thì thầy thưa ngay với các bác: Cái người mà  hi tụ các đặc tính đó thường thường là người m ca mình. Nếu người b ca mình mà có những điều kiện đó thì người b tr thành thần tượng trong đời ca mình và mình sn sàng làm theo và sng theo nhng giá tr, hình ảnh mà người b của mình làm. Nhưng người m ca mình, ti sao mà làm được như vậy? -là bởi vì tình thương của người mẹ thì lúc nào cũng dẫn khi vào nhng chuyn sn sàng hy sinh, x thân cho, rng rãi vô cùng vi mình. Lúc mà mình b té, vp ngã, không bao giờ người m lại đánh thêm một đòn, chửi mng, rung rẫy đâu. Người m lúc nào cũng thương và tìm đủ mọi cách để cu con mình. 

Cho nên khi mà mình tu đặc tánh của người bạn như vậy thì té ra là mình tu đặc tánh cngười m. Bây gi, chc là các bác mi hiu ti sao mà hồi xưa, giá trị quan ca một ngườbn, tc là tình bn (friendship), tình bng hu quan trọng đến như thế, bi vì nó chiếm tinh thn mà phn ln chúng ta, những người bình thường, đều cm thy rt là cảm động. Đó là tình m.  

Đối với văn minh mà mình gọi là văn minh nông nghiệp (không phải văn hóa), hình ảnh cngười m quan trọng vô cùng. Đức Quan Thế Âm b tát mà trở thành người mẹ là cũng vì vậy đó, thưa các bác. Tại vì Ngài mun th hin tình bn sâu sc nhất, cũng gọi là tình mVà khi tình bn, tình m sâu sc nht rồi thì cũng gọi là tình b tát.

Cho nên khi mình tu đạo b tát, tht sự là mình tu đạo làm bạn, mình tu đạo làm m chứ không phi là mình tu cái gì xa xôi hết, các bác.

Ngày nào mình cũng trì Chú Đại Bi cả, nhưng mà các bác có biết làm sao để mà mình trở thành Đức Quan Thế Âm b tát không? (Trong Chú Đại Bi) có câu như thế này: ‘ Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da, Nam mô a r da, Bà lô kiết đếThước bát ra da’ có nghĩa là gì?
Nam mô có nghĩa là quy mạng. Quy mng không phi là mình ly Ngài, mà mình lạy để trở thành đối tượng ca mình ly. 

Cho nên ‘Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da’ là mình quy mng tam bảo và do đó, mình trở thành tam bo.
‘Nam mô a r da’ tc là mình quy mng vi bc thánh. Chữ thánh này có nghĩa là ra khỏThp Tr, Thp Hnh, Thp Hồi Hướng ri tr thành Thập Địa B Tát, là bc thánh. Nhng v không còn trong sinh t luân hi na. Nhng vị đã chứng từ vô ngã đến bt nh mà thôi. Nhng vị tâm lượng rt rng rãi và thn thông vô cùng quảng đại. Bc thánh, tam hin ththánh, thp thánh là nhng v b tát thập địa.
Các bác thấy, ý tưởng rt là quan trng. Mình tr thành nhng bậc thánh đó.
‘Bà lô kiết đế, Thước bát ra da’ có nghĩa là mình trở thành Đức Quan Thế Âm b tát, mình trở thành một cái gì đó. Cho nên hàng ngày, khi mình tụng, mình nói những câu chú Đại Bi, là mình càng ngày càng trở thành Đức Quan Thế Âm bồ tát đó các bác. 
Các bác hỏi ‘Thưa Thầy, con đã tụng cả trăm ngàn biến ri mà sao con không thy tr thành Đức b tát?’. 
– Tâm thở phía dưới ca mình, tâm thc A-Li-Gia ca mình có th là chng t của ĐứQuan Thế Âm bồ tát đã thành hình rồi, nhưng mà nghiệp chướng trên này. Cành cây trên này vn là cái cành ca nghiệp chướng, nhưng mà cái rễ dưới kia bắt đầu to thành cái r bthánh rồi đấy. Cái thân và cái cây nó vẫn là phàm phu, và như vậy, cho nên mình phi làm sao mà tu cái hành động, hành vi, suy nghĩ, tập quán, thói quen phi ging ging ht ging thánh mà mình đã trồng phía dưới, thưa các bác. 
Do đó, hàng ngày mình tụng: ‘Thước bát ra da, Bồ đề tát đỏa bà da,v.v…’ mình tụng đi, nhưng mà mình phi làm sao cho tâm thc của mình càng ngày càng như người mẹ. Có nghĩa là sao? – là mình sn sàng hy sinh, làm cđộng con cái ca mình, mình sn sàng rng rãi vô cùng, lúc nào cũng là người cho ra cả. Đừng bao giờ mình cho để mà nghĩ rằng trong tương lai con cái nó cho li. Nếu con cái cho thì mình cũng rất mng và nhận. Nhưng lúc nào mình cũng sống với tư tưởng và tâm thc ‘mình là m, là cho ra, có khả năng không ngừng cho ra’. 
Cho nên, thưa các bác, đó là điều nhiệm màu, vĩ đại nht ca Pht giáo. Không phi là mình tu cái gì cao xa đâu, mình tu đức tính của người bạn, mình tu đức tính của người m. C hai đức tánh của người bạn và người m cng li thì mình s bắt đầu có đức tính ca mt v bồ tát, tc là một người lúc nào cũng đi phục vụ, lúc nào cũng đi cảm động k khác c.
Hôm nay, Dharma Espresso như vậy là cũng khá đủ. Thầy chúc các bác thưởng thc mt ngày vui và tnh.
Thy Hằng Trường thuyết ging 
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phng Sự thực hiện.

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

3 đặc tánh của người bạn tốt

Oct
14
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.

Thưa các bác, người Mỹ có câu “A friend in need is a friend indeed” có nghĩa là khi mà mình cần một người nào mà người đó tới với mình thì người đó chắc chắn là người bạn của mình.
Đức Khổng Tử thường dạy rằng mình nên tìm một người nào giỏi hơn mình để làm bạn. Và khi mà các bác dạy dỗ con cái, các bác cũng thấy là mình khuyên con cái đi tìm những người bạn tốt. Khi nó đem những người bạn xấu về thì mình đuổi ra, mình không muốn cho nó chơi chung. Và chính bản thân mình, sau khi sống năm, sáu chục năm trên trần gian này, mình thấy là mình muốn tìm những người tốt để chơi với mình. Thành ra, nhu cầu làm bạn rất là
quan trọng. Và nhu cầu để mình trở thành người bạn tốt cho kẻ khác cũng rất là quan trọng.

Thưa các bác, có 3 điểm nổi bật nhất để một người gọi là bạn tốt là như thế này:

1- Người bạn tốt là người bạn sẵn sàng đứng với mình, giúp mình lúc mà mình sa ngã, mình rớt xuống đáy vực thẳm. Con người, ai mà không lầm lỗi? Con người, ai mà không sa ngã?

Con người, ai mà không có lúc xấu xa? Con người mình không phải là bậc thánh và khi mà mình rớt xuống như vậy, người bạn của mình có tới với mình không? có giúp mình không? hay là người bạn của mình chỉ chờ lúc đó để mà đi tìm những người khác và đi thị phi nói
xấu. Họ có thấy rằng đó là một lỗi lầm của mình và mình đang cần sự giúp đỡ, trợ giúp hơn không?

Cho nên, một người bạn tốt là không bao giờ họ nghi ngờ mình, họ thương mình và họ sẵn sàng đứng đó giúp mình. Họ mong rằng mình sẽ dựa vai họ. Một người bạn tốt thường có câu nói rất hay, một lời nào đó để cho mình khởi tâm đứng lên và mình tiếp tục tiến tới.

Thường thường người bạn đó thấy được tiềm năng, thấy được tương lai của mình, biết được rằng mình sẽ vươn lên. Những người như vậy gọi là người bạn tốt đó các bác. Chúng ta phải tìm những người bạn đó, hoặc là mình sẽ sống như những người đó. Tức là sẵn sàng giúp đỡ kẻ khác khi mà họ sa đọa, khi họ rớt xuống. Mình không nên (như người Việt Nam mình nói), phò cái suy hay là phò thạnh, tức là mình chơi với người ta lúc mà người ta thạnh hay là
mình chơi với người ta lúc mà người ta suy. Những người bạn tốt là chẳng cần suy hay thạnh, lúc nào cũng hết lòng vì người bạn của mình, và nếu người bạn của mình đang cần mình thì mình sẽ hết lòng để cho họ vịn vai mà đứng lên.

Nhiều khi những người đó còn chỉ cho mình con đường đi tới nữa, những advice đó, những khuyến khích đó là vô giá. Những người nào ở trong đau khổ thường cảm thấy rằng những người bạn thật sự là khó kiếm. Nhiều khi họ chỉ tới nói vài ba câu nhưng những câu đó không đủ trí huệ để mà làm cho mình vươn lên. Không những là ở với mình để cho mình vịn vai mà còn đưa ngón tay chỉ mặt trăng, chỉ phương hướng. Cái đó cũng là một người bạn vô giá của
mình đó các bác.

Cho nên chúng ta cũng nên sống làm sao để trở thành loại người như vậy. Không nên sống một cách bội bạc quá, tức là khi mà mình nghe người bạn của mình có những lỗi lầm thì mình chạy xa, không chơi nữa; hay là phát giác ra là họ có những sự xấu xa thì mình bỏ luôn, không chơi với họ. Không, mình nên tìm và an ủi, đưa cái vai cho họ vịn tới. Và nếu họ có câu hỏi gì thì mình sẵn sàng chỉ cho họ phương hướng. Đó là cái đạo sống của con người mà mình gọi là bạn tốt.

2- Express generosity: Express là biểu hiện ra, generosity là lòng rộng rãi. Thường thường một người bạn tốt là không bao giờ ích kỷ chỉ lo cho mình đâu. Thường thường họ lo lắng cho mình, họ cho cả vật chất, ăn uống cho đến đồ đạc, cho mượn cái này, cho cái kia. Bạn tốt là vì họ rất rộng rãi, không nhất định là họ giàu; dù nghèo nhưng cũng có một sự rộng rãi tâm lượng, sẵn sàng chia sẻ vật chất, chia sẽ tất cả những gì mà họ có chứ không phải là vật chất mà thôi.

Đặc tính rất quan trọng của Express generosity là họ không bao giờ nói xấu mình hết. Lạ như vậy đó. Và ngược lại, khi họ nói xấu là thường thường họ không có sự rộng rãi, không bao dung được mình. Họ nhỏ hẹp, họ chỉ cho khi cần cho. Trong lòng họ cho với một mục đích khác. Mục đích nhiều khi cũng thông thường thôi, muốn lấy lòng, hoặc là muốn là trong tương lai mình sẽ lợi dụng lại. Vợ cho chồng hay là chồng cho vợ, hay là cho con cái, cho những người xung quanh mình cũng vậy thôi. Mình phải tập cho mà không hề nghĩ chuyện gì khác hơn. Không phải chờ một cơ hội gì như là sinh nhật mới cho. Cái cho đó rộng rãi lắm và không phải chỉ là vật chất mà thôi, cho nhiều thứ lắm, rất nhiều thứ, dù là một bữa ăn, một
email, dù là một lời nói.

Cái express generosity nó khó lắm. Nhiều khi mình phải chờ một cơ hội gì đó, nhưng mà nếu mình hiểu được đặc tánh đó, mình mới thấy là không cần cơ hội, lúc nào họ cũng có thể tìm một cơ hội để cho cả, không chờ cơ hội tới. Nhiều khi có nhiều người tới thăm bác. Bác hỏi tại sao tới thăm? -tôi nhớ tôi tới thăm. Họ đem bánh tới cho mình, thì đó là express generosity. Hoặc là đi ngang gặp mình, họ tới họ ôm mình một cái, họ chào. Đó cũng là một cách express generosity. Lúc nào cũng cởi mở và rộng rãi là đặc tính của một người bạn tốt. Lúc nào cũng cởi mở và rộng rãi, mình cảm thấy là họ cho nhiều hơn là họ nhận. Họ ở bên mình, lúc nào cũng làm cho mình khởi phát lên, là làm cho mình inspired đặc tính rộng rãi theo, chứ không phải là nhỏ hẹp.

Đặc tính ích kỷ là đặc tính làm cho mình mất bạn. Càng ích kỷ, người ta lo cho mình thì mình càng mất bạn bè, càng không ai chơi với mình vì mình ích kỷ quá. Chắn chắn là thầy sẽ không chơi với người ích kỷ, phiền phức, lúc nào tìm lỗi lầm của mình, lúc nào cũng nói cái này cái kia, nghe chán.

3- Hy sinh vô điều kiện: đó là một trong những điều khó khăn nhất và cao quý nhất. Hy sinh vô điều kiện có nghĩa là gì? – là họ không nghĩ tới họ nữa. Khi họ giúp mình thì họ chỉ nghĩ tới mình thôi. Khi họ sống với mình, họ chỉ mong làm sao cho mình đạt được cái gì tốt thôi.

Họ thấy sự thành công của mình thì họ mừng. Họ thấy sự thành tựu của mình thì họ vui. Họ làm cho mình thành công, thành tựu họ không bao giờ họ ghen cả. Họ không bao giờ ngồi họ nghĩ rằng ông này ổng làm nhiều chuyện…, mình làm sao mình đừng cho ổng thấy…, không, họ không ghen, các bác.

Không hiểu tại sao ông trời lại sinh ra người bạn hay vậy. Họ không bao giờ họ ghen với mình. Những cái gì mà mình có, họ không bao giờ họ muốn lấy, muốn tước đoạt. Những cái gì mà mình chưa có, họ mong cho mình có. Những cái gì mà mình sống, đẹp thì họ khen ngợi và họ hy sinh đời họ để giúp cho những người khác.

Thưa các bác, đặc tính đó là đặc tính bồ tát, đặc tính lúc nào cũng hy sinh cho chúng sinh cả. Lúc nào cũng làm cho chúng sinh đạt được thành tựu cả. Sự hy sinh đó kinh khủng lắm. Đặc tính hy sinh là đặc tính mà mình gọi là xả mình, quên mình vì người. Đặc tính đó là bồ tát.

Muốn làm bồ tát thì phải làm người bạn tốt. Hy sinh cho người bạn nào mà mình thấy, mình sống (chung).

Câu hỏi đặt ra là bồ tát có bao nhiêu bạn? Tất cả mọi người đều là bạn cả. Cho nên các bác làm bồ tát cũng hơi khó một chút, thôi thì bây giờ các bác cứ tìm những người bạn chính của mình đi, rồi mình làm. Nhiều khi có những người bạn họ thương mình, họ nói vài câu, cho ăn vài bữa ăn, nhưng mà đến lúc mình cần chuyện gì, đừng nói là chuyện gì xa xôi, như là mình bịnh, mình cần cầu nguyện thì sức mấy mà họ cầu. Hay là mình bịnh muốn họ tới thăm, họ cũng không muốn tới thăm nữa, họ chỉ điện thoại một cái cho xong cho rồi.

Hy sinh là một nổ lực, phải bỏ sức mình ra, phải chạy ra khỏi comfort zone của mình, chạy ra khỏi cái chỗ mà mình gọi là vòng tròn ích kỷ của mình, để mình làm cái gì cho người ta mà người ta thấy cảm động. Đức thứ 3 của một người bạn tốt là đức hy sinh nhưng thật sự là đức làm cho người bạn mình thật sự cảm động và thật sự cải tiến. Bởi vì mình có thể hy sinh thân mạng mình cho bạn mình. Đặc tính đó kinh khủng vô cùng và nó tạo cho mình một từ trường mới.

Nếu các bác thấy 3 chuyện của người bạn tốt thì từ từ các bác mới hiểu được đạo bồ tát là đạo được xây dựng từ chỗ tình bạn đó. Cho nên friendship là chỗ bắt đầu của đạo bồ tát đó các bác.

Ngày hôm nay, dharma expresso như vậy cũng là thấm thía. Chúc các bác một ngày vui và tỉnh.
Thầy Hằng Trường thuyết giảng
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phụng Sự thực hiện.

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Vui sống theo Gandhi

Oct
13
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.
Hôm nay, thầy được mời đi nói chuyệ Jain Center, là trung tâm của đạo K Na Giáo, Độ. Chủ đề mà h mun thy nói là v Ngài Gandhi. 

Thưa các bác, Gandhi là vị thánh: Mahatma Gandhi. Chắc là các bác, ai cũng biết Ngài là vị cha đẻ ra nướẤn Độ, gi là modern time, thời đại mi bây gi. Nhờ Ngài lãnh đạo quchúng, năm 1947, họ thành công trong vic chng lại nước Anh. Nhưng Ngài dùng mộphương pháp rất đặc bit, gọi là phương pháp bất bạo động. Thay vì cm súng ng, thay vì cm biu ng, h dùng s nhn ni, dùng lý trí, dùng tm lòng rất kiên thành để làm cho người Anh (Ấn Độ lúc đó là thuộc địa của nước Anh), những người lãnh đạo h phi lng nghe và thay đổi. 

Ngoài vic chính tr ra, chúng ta biết Ngài là một người có rt nhiu trí hu. Trong on line, nếu các bác tìm, các bác s thy 10 trí hu cao nht của Ngài Gandhi, mà chúng ta, dường như người nào cũng biết c.

1- Be the change: hãy là nhân tố để thay đổi.
2- What you think you become: mình nghĩ cái gì thì mình sẽ trở thành cái đó.
3- (câu này thường chúng ta nghe nói nhiu nht) Where there is love, there is life: ch nào có tình thương thì chỗ đó có sự sng.
4- Learn as if you live forever: hãy c gng hc hoài, giống như là mình sẽ sng mãi mãi. 5- (là câu chúng ta thường hay nói trong hi T Bi Phng S) Your health is your real wealth: sc khe là vàng.
6- Have a sense of humour: Lúc nào cũng nên có sự khôi hài một chút (đặc tánh khôi hài).
7- Your life is your message: Cuộc đời của mình là thông điệp cho mọi người.
8- Action expresses priorities: Hành động ca mình diễn đạt ra cái gì mà mình cho là ưu tiên trong đời ca mình, cái gì mà mình làm hay  là chuyn mà mình không chu làm, hoc là làm sau. Cái chuyn gì mình làm cho biết đó là ưu tiên của mình đó.
9- Our greatness is being able to remake ourselves: sự vĩ đại ca chúng ta  ch là mình có th tái tạo được vn mng chính mình. 
10- Find yourself in the services of others: mình tìm ra được mình trong lúc mà mình đi phụv k khác. 
Đây là những câu thông thường nht mà mình hay nghe nói ti mà mình không biết là công Mahatma Gandhi. Nhưng có một xâu chuỗi tư tưởng rt là quan trng ca Gandhi mà có l là có nhiều bác cũng biết. Thy xin lp lở đây:

– Keep your thoughts positive because thoughts become your words: có nghĩa rằng hãy giữ cho tư tưởng ca mình rt là tích cc, bởi vì tư tưởng đó trở thành li nói, tc là mình nghĩ cái gì tốt thì t nhiên li nói ca mình s tt theo. 
– Keep your words positive because your words become your behavior: là mình phgi li nói ca mình cho tích cực hay chơn thành, vì sao vậy? -vì li nói ca mình sẽ trở thành hành động ca mình.

– Keep your behavior positive because your behavior becomes your habits: là phi giữ hành động ca mình cho tích cc, cho tt lành là bởi vì hành động ca mình s trở thành thói quen.
Các bác có thy hay không? T lời nói ra hành động và từ hành động làm nhiu ln ra thành thói quen.
– Keep your habits positive because your habits become your value: Hãy gi thói quen này cho đàng hoàng, cho tốt vì thói quen này s thành giá tr quan ca mình.
Quá hay, li nói trở thành hành động và hành động làm nhiu ln tr thành thói quen, và thói quen mình c làm hoài, làm hoài thì s cho biết giá tr cuc sng của mình đặở đâu. Ví dụ như mình chỉ chuyên đi Las Vegas, tuần nào, tháng nào cũng đi Las Vegas đánh bài c thì giá tr ca mình, mình cho rng s tiêu khin, chuyn gambling, chuyn take a risk là giá tr ca cuc sng ca mình, là nhng chuyn làm cho mình ích kỷ thôi, sung sướng cho mình thôi các bác. 

– Keep your values positive because your values become your destiny: Hãy gi cho giá trị ca mình tích cc. Hi nãy là quá tiêu cực, đi đánh bài như vậy thì không nên. Nếu mình gi cho giá tr tích cc thì giá tr s tr thành destiny, là s tr thành vn mng ca mình. 

Nhiu khi có nhiều người cứ nghĩ vận mng ca mình là ca trời cho nhưng không bao giờ nghĩ vận mng ca mình nm trong giá tr ca cuc sng, mà giá trị đó ở ch là mình có thói quen gì mà mình làm, và thói quen của mình là do hành động ca mình và hành động là do li nói và lời nói là do tư tưởng.

Bác ngồi suy nghĩ về chui ‘tun hoàn nhân qu‘. Cho nên mình phi coi chng, nhiu khi tư tưởng ca mình quá xấu là không được. 

Tư tưởng ca mình nên học theo tư tưởng của đức Quan Thế Âm B Tát. Là gì? -là nên đầy lòng tri ân. Mắt tri ân là lúc nào cũng đầy sự tri ân trong tư tưởng của mình. Tư tưởng của mình lúc nào cũng thấy được chân lý, thy tánh, thấy được bn tánh ca mi s. Thsuốt, tư tưởng ca mình phải như thế nào? –là lúc nào cũng đầy s tha thứ. Tư tưởng cmình lúc nào cũng đầy tình thương. Tư tưởng của mình lúc nào cũng đầy khả năng mà mình gi là thy sut, thy xuyên vn s, không b kẹt, lúc nào cũng thoáng. Tư tưởng mình lúc nào cũng có sâu niềm tin vào Đức Pht, có sâu nim tin vào đấng linh thiêng cmình. 
Nếu mình có nhng cái nhìn, có nhng cái thấy, cũng như những tư tưởng như vậy thì từ t lúc nào li nói của mình cũng hiện lên tình thương, hiện lên s tha th, hiện lên đặtánh thông thoáng, cm thông, khai m

Do đó, cuc sng, vn mng ca mình t t sẽ thay đổi, cuộc đời ca mình sẽ thay đổbi vì những tư tưởng như vậy đó các bác.

Chúc các bác thưởng thc cà phê sáng ngày hôm nay vui vẻ và lúc nào mình cũng nhớ trng vị thánh Gandhi mà thành công trong vũ trụ như vậy thì chúng ta hãy noi theo Ngài để lúc nào mình cũng cảm nhận được niềm vui như niềm vui ngày hôm nay, lúc nào mình cũng tỉnh táo. Cám ơn các bác.

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Quan hệ của thân và tâm

Oct
07
2017

 

Các Bác, các anh ch thân mến.  Good morning, đây là Dharma Espresso cho ngày hôm nay. Thưa các Bác, mình nói từ Vng tâm ti Chân tâm rồi, nhưng mà sự ni kết gia Vng tâm, Chân tâm và cái thân xác như thế nào, tu thân như thế nào để chuyển hóa tâm, thì dường như chúng ta chưa nói tới. Thy mun k cho các Bác nghe mt câu chuyn rt là quan trng, t đó chúng ta mới hiu được cái s tiến b của cái người theo Taoism, là người Đạo giáo.  Bởi vì Đạo giáo, Taoism,  trong nước Tàu rt lâu ri.  Nó bắt đầu t nhng phong tc, nhng bùa chú mà mình gi là Shamanism.  T t nó phát trin thành mt organized religion, là mt tôn giáo có t chc.  T cái tôn giáo t chức đó, có giáo nghĩa, có những người đi dạy đạo, có những Đạo quan. Nhưng mà trước đó, Đạo giáo không có ai có Đạo quan c.  Giống như Chùa mình gọi là Chùa, Đạo giáo gọi là cái Quan hay là Đạo quan.

Thưa các Bác, sự phát trin của Đạo giáo rất đặt bit, nó không bt ngun t ch mình th kính thiên nhiên, mà mình tìm được, nắm được, biết được những năng lực vô hình.  Tri qua ngàn năm, tới cái thi nhà Tng, mình gi là Nam, Bc triu Tống, thì Đạo giáo bắt đầu có nhng phân chia, có những người tư tưởng rt gii, tu hành rt gii, h bắt đầu đặt nhng câu hi mà ngày hôm nay chúng ta hỏi:  “Quan hệ của Thân và Tâm như thế nào?”,  “Tại sao Đạo giáo nói chuyện tu hành?”,  “Tu hành đó là gì nhỉ?”, thì xuất hin mt v, va là mt hc gi, va là mt hành gi tên là Trương Bá Đoan.  Ông này sinh năm 987 và ông mất vào năm 1082; sng gn 100 tui, là mt trong nhng ông tiên.  Ông này trc tiếp hc t ông tiên Lã Đồng Tân, và ông này bắt đầu đi ngược li nhng truyn thống Đạo giáo hồi xưa.  

Đạo giáo hồi xưa nghĩ tới bùa chú, mê tín, vân vân.  Ông này là một người trong văn hóa khai mở; và ông nói “không”, không phải bên ngoài đâu, mà là bên trong.  Ông nói, hồi xưa, người ta hay đi tìm Trường Xuân Bất Lão, ông này nói “không”, không phải Trường Xuân Bất Lão bên ngoài, mà là bên trong người mình.  Và s chuyển kim khí thành vàng đó, là sự chuyn hóa ca nội tâm.  Do đó bắt đầu mt cái thut ng rt quan trọng, là “Luyện Tinh hóa Khí, luyn Khí hóa Thn, và luyn Thn nhập hư”.  Đó là cái phương thức làm sao luyn sc nóng trong người mình, luyn sc nóng luyện để tr thành một cái năng lượng ni ti gi là Energy.  Sc nóng này hi t kinh khng lm.  Tinh là sức nóng bên ngoài thôi, nhưng mà nó chuyn thành ni ti rt mnh.  Sức nóng đó lên tới Solar Plexus, t đó nó chuyển hóa lên trên đỉnh đầu ca mình.  Gọi là “Luyện Tinh hóa Khí, luyn Khí nhp Thần”.  Thần là đỉnh đầu, trên đó có chỗ gi là cung Ni Hoàn, Ni Hoàn là ch mà h mượn t kinh điển Pht giáo, Nirvana là Ni Hoàn.  T đó mình bắt đầu nhập hư, nhập hư là tới ch bt nh.  Tc là quá trình tu luyện đó là không còn là bên ngoài nữa các Bác, và nht là h nói thêm mt câu rt là đặt bit na gọi là:  “Ngũ Khí Triều Nguyên”, là năm cái năng lượng trong Tâm, Can, TPhế, Thn.  Tu làm sao tr v gc gác ca nó.  Gc gác ca nó chính là tâm linh.  Do đó họ thiết lập ra được cái quan h gia thân và luyện thân này như thế nào để khc phc Vng Tâm và đạt tới Chân Tâm.  Đó là một s phát minh độc đáo nhấ trong văn học của Đạo giáo; và ảnh hưởng đó lan truyền ra khp mọi nơi; đi vào trong Phật giáo, con người Pht giáo ca mình.  Vì thi Tng bắt đầu chảnh hưởng rt ln v cái dng t, dng ng.  Ch Đạo, là ch thun túy ca những người Đạo giáo được áp dng extensively hoàn toàn trong kinh điển nhà Pht.

Khi ngài Trương Bá Đoan chết, có một người cũng vô cùng nổi tiếng, li là một người thc hành rt thâm sâu, có kinh nghim còn sâu sắc hơn cả ngài Trương Bá Đoan nữa, gọi là “Hậu Sinh Kh Úy”.  Người này là ai? chính là ông Vương Trùng Dương.  Các Bác có nghĩ rằng là ông Vương Trùng Dương này và nhân vật trong chuyn Kim Dung là một không?  Thì cũng có ta tựa tên như vậy.  Ông Vương Trùng Dương trong lch s là mt ngui cc k sáng sut, mt nhân vt không phải võ công cao cường, nhưng là một nhân vt tu luyn thâm sâu vô cùng.  Ông Vương Trùng Dương này là người dy tt c đệ t làm sao mà năng lượng ca ngũ tạng trong người mình phi hi t li.  

Hi t lại nghĩa là gì? Là hài hòa lại.  Ông nói như thế này:  “Tâm của mình là cái nhà ca Thn, là Spririt; Gan là nhà ca cái Hn, gi là Soul; Thn là cái nhà ca Tinh, là Vitality; cái Phi là cái nhà của Phách, có nghĩa là communicative, community đó, communicative là liên lc, liên h, community là mt cái tp th; và T là năng lượng ca Ý chí, hay là Will power.”  Ông nói rằng tt c những năng lượng đó mình làm sao mà hi t li, tr v nguyên bn ca nó, tr lại lúc nó chưa có phân ra làm năm.  Khi mà bản cht ca mt phân ra làm năm trở thành năm cái loại khí trong Tâm, Can, T, Phế, Thn.  Tu mt hi rồi, thì năm năng lượng Tâm, Can, T, Phế, Thn này hi t li và Chân Tâm s hin hin ra.

Đó là triết lý căn bản nht của người Đạo giáo, gọi là Internal Alchemy, có nghĩa là sự tu luyn chuyn hóa ni tại, và đó là một bước cách mng của Đạo giáo.  Rt tiếc là s cách mạng đó không được gi cho ti ngày hôm nay na.  Các Bác biết là Đạo quan không phi bùa chú, thì cũng là thần thông qung đại, nói nhng chuyn trên trời, dưới đất, mê tín và đồng thi t t người ta không còn biết cách làm sao “luyện Tinh hóa Khí, luyn Khí hóa Thn, luyn Thn nhập hư”.  Và người ta đã quên cách làm sao mà cho ngũ tạng hi t chân khí, gi là Quy Nguyên, cho nên ông Trương Bá Đoan viết mt cun sách gọi là “Ngộ Chân”, ng chân nghĩa là giác ngộ Chân tánh của mình; là điểm chính của con đường này. Ông Vương Trùng Dương sáng lập ra mt phái gi là Toàn Chân, mình dch ra tiếng M gi là Complete Reality.  Phái này dạy cho con người mình thc tnh, ch không có mê mui.  Rt tiếc là câu chuyn của Kim Dung làm cho mình nghĩ rằng là phái Toàn Chân này ch là phái võ ngh lung tung, và là phái  gn phái C M ca cô Tiu Long N. Thật ra đó chỉ là chuyn gi s thôi, tht ra ông Vương Trùng Dương là một người rất độc đáo ở trong Đạo gia, và đã làm một cách mng rt lớn, đào tạo rt nhiều người đi theo con đường chính đạo.

Tóm li, bài hôm nay nói rng s kết hp ca Thân và Tâm không phi Pht giáo mi có mà thôi, mà chính trong Đạo giáo đã nói rồi.  

Trong nhà Pht ca mình, thì mình nói là mình phi ngồi tĩnh lặng, để mà m ra tng tng ánh sánh, xuyên phá tng tng ánh sáng, Sc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức.  Còn bên Đạo giáo thì nói rằng hãy để cho năm khí trở li nguyên dng ca nó gọi là “Ngũ Khí Triều Nguyên”.

Tt c đều nói ti cái connection, cái liên h giữa Thân và Tâm.  Nghĩa rằng nếu mình không chuyn hóa Thân thì mình không có cơ hội chuyển hóa Tâm đâu.  Vì cái Tâm nó vững và không nghe lời mình đâu.  Cho nên muốn vy, chúng ta phải “tiên học l, hu học văn.”  Phải làm sao hiểu được cái l nghĩa để cho mình đừng có chạy sai đường và mình phi làm sao tu cái thân, tức là tu năng lượng trong thân xác mình, chuyển hóa như thế nào đó để cho mình càng ngày càng có dương tính, càng ngày càng hướng thiện hơn, chứ không phải là năng lượng ích k mà thôi.  Đạo Phật hay một chổ là cái năng lượng thân th mình có, thì mình chia s với chúng sanh để mình phát trin lòng v tha. Hôm nay nói hơi nhiều.  Xin kính chào các Bác và chúc các Bác thưởng thc café sáng nay rt là vui và tnh táo.
Thy Hằng Trường thuyết ging
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phng Sự thực hiện

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Tâm là gì và làm sao tu tâm?

Oct
06
2017

 

Có người hi rng: ‘Tâm là gì và làm sao mình tu tâm? Tu tâm như thế nào?’ Thưa các bác, chữ ‘tâm’ này, đa số mà mình thường nghe nói ti, nhà Pht gi là Vng Tâm.
Ch vng tâm này không phải là false. Nó có nghĩa là dualistic mind, là tâm nhị nguyên, là tâm lúc nào cũng có chủ th và đối tượng.

Đó là tư tưởng đầu tiên. Trong nhà Pht, khi mà nói ti vng tâm, là nói ti cái tâm lúc nào cũng có một đối tượng. Hai cái mà người đời s dng nhiu nht là tình cảm và tư tưởng mà mình gi tt là tình và tưởng.

Hai cái đó là cái mà thường Đức Pht gi là vng tâm. Ch vng tâm không phải là suy nghĩ
tm by tm b mà thôi đâu. Như vậy, tâm nói tới 2 đặc tính: 1- emotional hay emotion 2- intellectual hay intellect Đó là quan niệm phôi thai, đầu tiên cả. Sau đó, Ngài bắt đầu dy. Ngài nói rng chính vì cái tình và cái tưởng đó mà chúng ta mới có thế gii ni tâm. Thế gii ni tâm này là ch th và lúc nào nó cũng cần một đối tượng. Ch th và đối tượng làm cho chúng ta khó mà nhn ra được Chân Tâm.
Bây gi mình có mt ch mi gi là Chân Tâm hay là True Mind hay là Absolute Mind. Như các bác thấy đó, từ ch Dualistic Mind, Vng Tâm nh nguyên ti ch Chân Tâm là con
đường tu hành của người pht giáo.
Sau đó rồi, là c mt triết lý phôi thai, t thời Đức Phật và có trước đó nữa, bên Ấn Độ, là triết lý làm sao vượt thoát 5 lp v (5 koshas). Bên Pht Giáo, gi là 5 m (5 skandhas) hay đúng ra là uẩn, là nhng cái tích t, chất đầy lên. Thí d như bác để quyn sách  dưới, phía trên bác để hp bánh. Trên họp bánh, bác để gi. Trên gối, bác để mn…Mt hi ri, bác tìm quyn sách s không ra na, bi vì nhng th đó đã chôn vùi quyển sách. Quyn sách này tượng trưng cho Chân Tâm, những th chôn vùi che phía trên thì gi là un.

Đức Pht chia ra ngũ uẩn:
1- Sc: Kinh nghim ca thân xác
2- Th: Kinh nghim ca cm tình, cm xúc
3- Tưởng: Kinh nghim của tư duy, quan niệm
4- Hành: Kinh nghim ca tp khí, thói quen
5- Thc: Kinh nghim ca s nhn tri, nhn biết Nhng kinh nghiệm đó gọi là kinh nghim bi vì ch có ch th mi là kinh nghiệm thôi.
Đối tượng không th là kinh nghiệm được. Ch có mình mới có thôi, người khác không th có cùng kinh nghim vi mình.

Cho nên ngũ uẩn là một đề tài xưa thật xưa, (từ thời) Đức Phật đã nói rồi. Mình biết ti sao lúc nào mình cũng dùng ngũ uẩn c. Thy biết đó là một phương thức làm cho mình có th hài hòa vi tt c nhng pháp môn khác, tại vì đó là pháp môn mà từ Đức Phật đã từng nói ti.

Trong Kinh Lăng Nghiêm, tiến b hơn một chút, nói rằng ngũ un, 5 lp này phi gọi là ngũ m, tc là 5 bóng ti. m là bóng ti. Thí d như trời âm u. Ch âm được đánh thêm dấu sc nhưng thật s là ‘âm’. Tàng cây che ti thì gi là âm.

Ngũ âm hay ngũ ấm là Sc, Thọ, Tưởng, Hành, Thc là 5 cái mà thy vừa nói. Năm th đó là
5 cái lp màn che, không phải là năm thứ đậy lên, mà là năm bóng tối che mt trời phía dưới. Bây gi làm sao mà mình cho ánh sáng xuyên qua 5 cái tầng đó thì mình mới gii thoát và mình tìm lại được Chân Tâm.

Đó gọi là tu tâm. Tu tâm là tu Chân Tâm. Tu làm sao cho ánh sáng trong ni tâm, ca chân tâm này lan ta ra 5 tng.
Thí d như 

– Thân: Nếu bác không bnh thì thôi, còn nếu bác b bịnh thì đố mà bác nghĩ tới Chân Tâm, bác nghĩ tới tu, bác nghĩ tới ngi tu Lc Tý.
– Cm xúc: Nếu mà bác đang giận ai thì đố mà bác có th ngi mà bác nói ‘Ok, thôi bây gi tôi quán ánh sáng’. Khó lm bác.

– Tư tưởng: và khi mà óc của bác nghĩ tới phim ciné này, ciné khác, tức là tư tưởng ca bác đang nghĩ đủ th chuyn thì khó mà bác có th ngi yên, cm nhđược s tĩnh lặng ca ni tâm được. Tư tưởng nó mnh lm.
Cho nên, mi th đều làm cho mình không th nào ngồi yên được.
– Thói quen: hàng ngày mà mình không chu dy sớm tu hành, hàng đêm mình không chịu thc thêm mt chút, 5-10 phút để tu thì mình s không có thói quen tu.

Cho nên, s mu nhim ca s tu hành là mình bắt đầu tìm được thời gian, thay đổi tp quán, thay đổi tư tưởng, thay đổi tình cm, cảm xúc, thay đổi quan nim và cui cùng là mình thay đổi thân xác. Nói là tu tâm nhưng thật s ra là mình tu tt c mi chuyn, t thân, đến cm tình, cm xúc cho tới thói quen, tư tưởng, quan niệm v.v…Đâu có dễ đâu.

Đức Pht tiến thêm một bước na. Ngài nói rng: ‘Các con có biết là 6 căn là Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thit, Thân, Ý là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, tư duy có 6 trần, tc là cnh gii bên ngoài là sc, thanh, hương, vị, xúc, pháp (hình hài, âm thanh, mùi hương, mùi vị trên lưỡi, s xúc chm ca thân xác và quan niệm trong đầu). Căn và trần lúc nào cũng có cái thức. Thc là thc tánh, là s nhn tri nhn biết. S nhn tri nhn biết đó lúc nào cũng dựa và căn và trần c, rt khó mà đẩy ra được.

Vì vy cho nên phi có s tu hành gi là thiền định thì mình mới xuyên được qua nhng tng chấp trước như căn và trần. Thí d như mắt lúc nào cũng chấp vào hình hài, sắc đẹp. Cho nên phi có một phương pháp để tu, để nhìn xuyên qua vn sự, để căn không kẹt vi trn.

Cho nên tu tâm bây gi rt là phc tp. Ch Tâm, hồi xưa gọi là Vng Tâm, thì bây gi mình nói là tu tâm là tu như thế nào để Chân Tâm hin hin ra.

Bây gi các bác nói: ‘Thưa Thầy, con hay nghĩ tầm by tm b quá, bây gi nghĩ cho đúng
(chính kiến) thì cũng gọi là tu tâm’. Nhưng đó là tu mặt tương đối, không phải là tu để phát trin Chân Tâm.

Nhiu khi các bác nói: Hồi xưa con hay hận, hay thù. Thì bây gi bác tu tâm đi, là thương thương, tha thứ, thôi, tùy, thoáng đi. Mỗi ngày bác làm cho cái tâm gin d, cái tâm làm cho mình kt trong nh nguyên, ngng li.

Cho nên, lúc nào cũng phải có 2 b phn. B phận đầu tiên là tu như thế nào để không kt trong  nh nguyên và tu b phn th 2 là tu như thế nào để hin hin ra Chân Tâm. Tu theo 2 b phận đó thì đúng là tu theo nhà Phật: Phát trin (hin hin) Chân Tâm (Manifest True  Mind) và chuyn hóa Vng Tâm (Transform Dualistic Mind hay là Attaching Mind). Ch Vọng không có nghĩa là false, mà là nhị nguyên, dualistic. 

 
Hy vng là tới đây, các bác đã nhận tri, nhn biết được rng tâm là  đâu rồi? – Tâm không  đâu cả, nếu nó  ch nh nguyên thì mình gi là Vng Tâm, còn Chân Tâm là cái mà mình đang phát triển, phát trin cái ánh sáng t tại trong người mình.

Cám ơn các bác đã lắng nghe. Chúc các bác một ngày vui đẹp và thưởng thc cà phê pháp này càng lúc càng vui, càng lúc càng tnh.

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

3 giai tầng đầu tiên của sự tiến hóa

Oct
03
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.

Hôm qua mình nói v hc Phật, nghĩa là làm sao để mình tiến hóa. Hc Pht tc là mình làm thay đổi cái nhìn của mình, thay đổi quan điểm ca mình v một người nào, mt chuyn nào và không ngừng thay đổi quan điểm đó để càng ngày mình càng thấy sâu hơn và càng thy xa hơn. Mình nâng cao tng nhìn và tầm nhìn. Kinh điển nào phnh chuyn này? Vì thy không muốn làm cho các bác nghĩ rằng đây là ý kiến ca thy.

Đây là chương trình quan trọng nht ca Kinh Hoa Nghiêm. Kinh Hoa Nghiêm dy cho chúng ta rng mỗi bước tu là mt s tiến hóa vô cùng quan trọng. Cho nên Kinh Hoa Nghiêm đặt ra nhng giai v để mình da vào mình tu: Thp Tr rồi đến Thp Hạnh, xong đến Thp Hi Hung, Thập Địa rồi đến Đẳng Giác. Đẳng Giác được chia ra Thp Nhn , Thập Địa,v.v… xong ri mình mi thành Phật được.
Mi giai tầng mình tu để thay đổi cái nhìn của mình và thay đổi li sng ca mình.

Nếu mình ch nhìn Thp Tr thôi thì trong Thp Tr có nhng s thay đổi v cái nhìn rt là quan trng.
1/ Phát Tâm Tr: làm sao mình m tâm. M tâm ra là không nhìn theo kiu của người đời na. Mình nhìn và biết rng mình có mt sứ mng. Quan trng vô cùng. S mạng đó là gì? – Trong đời ca mình, chuyện gì mình làm cũng phnh ra 6 việc: cho ra, buông đi, xoa dịu, g ri, nhc bng và mãn nguyn. Phát Tâm Tr là một đời sng và mt cái nhìn khác vi hồi xưa. Hồi xưa mình sống, lúc cn cho thì mình cũng cho được, nhưng nếu có chuyện gì như người ta đau khổ thì nhiu khi mình tránh, mình không xoa du. Và nhiều khi, thay vì buông đi thì càng lúc mình càng shopping nhiu. Thay vì nhc bổng đời người ta lên thì mình đạp người ta xung vì mình ganh với người ta. Thay vì mình g ri thì mình càng thêm ri rắm, đặt thêm nhiu chuyện làm cho người ta thêm đau khổ. Và cuối cùng, đáng lẽ mình sống là để làm cho người ta thêm vui sướng, làm cho ý nguyn của người ta được thành tu thì mình sống nhưng mà mình ích kỷ, đố k và mình không muốn cho ai đạt được cái gì c.

Cho nên s thay đổi đối với người Phát Tâm Tr là mt s suy nghĩ to lớn vô cùng, bi vì mình phát tâm sng theo 6 giá tr quan, 6 hành động đó. 

2/ Tr Địa Tr
Tiếp theo trong s thay đổi là tâm lượng ca mình phi m ra mới được. Sau khi mình cho ra, xoa dịu, buông đi…thì tâm lượng ca mình phi m ra cho rộng để mình tr thành người đứng dưới nâng đỡ k khác.
Cho nên, tng th 2 gi là Tr Địa Tr là mt s thay đổi v quan điểm khác na. Tâm lượng ca mình phi m ra rộng như mặt đất. Đây là một chuyện đặc bit. Là bi vì khi mà các bác cho ra, xoa dịu, buông đi, gỡ ri, nhc bng và mãn nguyn ri là nhiu khi các bác nghĩ là tôi cao lắm, tôi là b tát này n v.v…Không, té ra là mình fit tr lại để cho mình thy mình là mặt đất rng lớn vô biên. Là để làm gì vy? –để mình nuôi dưỡng, thy tt c chúng sinh, và mọi người đều là nhng cây c. Cho nên khi mình cho ra, bây gi mình là mặt đất cho ra năng lượng để cho cây nó sng. Khi mình xoa du, nhng cây nó b cháy nó mất đi thì mình làm cho nó có những ht mới để mà nó s mc lên li.
Như các bác thấy đó, cách suy nghĩ rất thâm sâu. Nói mt cách khác, khi tâm ca mình, lúc mà mình  Phát Tâm Tr thì mình không nhìn theo kiu ích k na. Không ích k nữa nhưng mà khi mình đạt được ti mc th nhì (Tr Địa Tr) thì tâm ca mình phi rộng như mặt đất. Cho nên ti sao mình phi tu Bo Bát. Tu Bo Bát cho tâm địa nó rng ra.
Tr Địa Tr là mình phi manage, qun lý mặt đất tâm linh ca mình.
3/ Tu Hành Tr
Nhưng sau khi sống vi mọi người mt thi gian ri, Mình thy ‘Ô, mình làm vic này vic kia đủ thứ, nhưng rồi mình thy mình vẫn chưa có kiến gii ca Pht, B Tát’. Mình sng vi mi  người, sng vi giá tr quan văn hóa của chúng sinh nhưng mình chưa có làm sao để mà đem giá tr quan văn hóa của Pht, B Tát vào trong người, trong tâm ca mình. Tức là mình cũng còn nghĩ theo kiểu người đời lm. Mình phải nghĩ theo kiểu ông Pht, B Tát mới được. 

Do đó, bước th 3, gi là Tu Hành Tr là mt phần đặc biệt vô cùng. Khi đó, các bác phải nhp tht, bác phải đọc kinh, đọc sách, hc thuộc lòng kinh điển hoc là bác phi hc thuc lòng câu chú, đọc đi đọc lại câu chú đó, bác đi vào trong cảnh giới chư Phật, chư Bồ Tát.
Cho nên đây là phần rt là quan trng, là phần đóng cửa lại để mình tu. Mt truyn thng rt ln ca tông phái ca mình, truyn t Hòa Thượng Tuyên Hóa xung, là người nào cũng phải đi nhập tht cả. Đi từ 2 ngày, 3 ngày, 7 ngày đến 2 tháng, 3 tháng. Nhiu khi 1 năm, 2 năm, 3 năm v.v…Tt c nhng nhân vật vĩ nhân, từ xưa đến nay, lúc nào h cũng có một thi gian mà h t tu. H đóng cửa li h tu. Thi gian này rt là huyn bí. Ngay như Đức Phật cũng vậy. Khi Ngài nhp thất là 6 năm, gọi là 6 năm hành đạo cc kh, và 49 ngày Ngài ngồi trước khi giác ng cũng là một loi nhp tht. Mt loại tu kín. Tu để chính mình đi vào trong tâm của chính mình.

Cho nên:

– Phát Tâm Tr là mình vượt qua khi kiến gii của phàm phu, vượt ra khi s ích k, m tâm
mình ra, có mt s mng.
– Tr  Địa Tr: s mạng đó trở thành tht s là cái tâm rng rãi vô cùng. Rng rãi với người đời, gi là Nhp Thế.
– Tu Hành Trụ: đi vào con đường tĩnh tâm, lắng tâm. Đi nhập tht, gi là Xut Tc. Con đường này hay lắm, đi từng bước, từng bước. Ngày hôm nay thy ch nói ba bước này thôi vì không có gi. Khi nhp tht thì bác tu cái gì? tu Bo Bình. Bảo Bình để chuyn hóa tt c nhng gì trong A-Li-Gia Thc ca mình. Phi có Bo Bình mới được.
Cho nên tt c chúng ta, trong tông phái của mình, ai cũng phải đi nhập tht c mới được.  California mình có Tạo Hiền Sơn Trang là một nơi rất đẹp đẻ, một nơi rất lý tưởng. Xung quanh có những cây oaks 3, 4 trăm năm. Chỗ này rt là linh thiêng, thn thánh vô cùng. Tạo  Hiền Sơn Trang rất là đẹp, có nhiu phòng, đúng là một ch lý tưởng vô cùng để cho mình tu nhp tht. 

Cho nên là thy mong rng các bác nào theo tông phái Hoa Nghiêm thì các bác nên phát tâm, đi tới Tạo Hiền Sơn Trang nhập tht 3 ngày, 4 ngày, 7 ngày hay là 1, 2 tuần gì đó. Mà phải ti để mà tu. Vì ch khi ti ch đó rồi, các bác mới tu kín như vậy thì các bác mi chuyn hóa sâu được vào trong tim thc ca mình. Ch còn không, trong Tr Địa Tr, mình chuyển hóa nhưng chưa đủ sâu. Ch khi nào tu Bo Bình, mà mình tu ngay trong lúc nhp tht thì s chuyn hóa li càng bt kh tư nghì. Mình phải chuyn hóa A Li Gia Thc ca mình cho nó thanh tnh. Có từng bước từng bước tu như vậy. Va vô là Phát Tâm Trụ, thay đổi cái nhìn, thay đổi mission, s mng. Kế đó là mở tâm rộng rãi để đi vào đời nhp thế lin. Rồi sau đó, ra khỏi đời, đi vào con đường tĩnh lặng gi là Tu Hành Tr.

Cám ơn các bác đã lắng nghe ngày hôm nay. Hy vng là các bác s phát tâm và theo phương pháp tu hành ca thy. Thế nào bác cũng nên bỏ mt thời gian ra để mà tnh tu. Tạo Hiền Sơn Trang lúc nào cũng mở cửa để đón nhận các bác.

Chúc các bác một ngày tươi đẹp và với cà phê pháp sáng nay, chúc các bác thưởng thc ngon lành, để thế nào cũng vui và tỉnh.

Thy Hằng Trường thuyết ging
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phng Sự thực hiện

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Học Phật Pháp là không ngừng tiến hóa

Oct
02
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.
Pht thuyết pháp 49 năm, được Ngài Trí Khải (đời nhà Tùy 581-618) chia làm 5 thi k: 1- Thi Hoa Nghiêm – 21 ngày 2- Thi Lc Uyn – 12 năm   3- Thời Phương Đẳng – 8 năm 4- Thi Bát Nhã – 22 năm 5- Thi Pháp hoa Niết Bàn – 7 năm
Thưa các bác, vào đời nhà Tùy, tc là khong t năm 581 đến 618, trong khong thời gian đó, Phật Giáo cũng chưa hoàn thành h thng hóa. Nếu các bác  bên Tàu vào thời đó thì các bác s thy là thi k đó có phật giáo, đạo giáo và còn nhiu tôn giáo khác na, hn tp vô cùng. Trong s hn tạp đó, sách vở cũng hỗn tp lắm. Mà đây là 500 năm sau Thiên Chúa, tức là khong chừng trên dưới 1000 năm sau khi phật giáo ra đời bên Ấn Độ.

Trong thời đó, vẫn còn ln xn lm, thì có một người rất đặc bit, tên là Trí Khi. Trí Khi là mt v tăng, lúc nào óc của Ngài cũng tổng hp và sáng sut cc k. Ngài không bng lòng vi kiu mà pht pháp mỗi nơi nói một kiu, ri rc, có nhng chi tiết, cho nên Ngài mi gom li nht là những phương pháp tu hành. Không biết làm sao để mà tu hành cho đứng đắn là bi vì có nhiu ngun (sources) khác nhau và s phiên dịch cũng khác nhau nữa. Nhưng mà Ngài không ly phiên dch làm chính mà Ngài ch ly tài liu làm sao mà tu hành. Cho nên, Ngài sau này tr thành một Đại Thiền Sư và Ngài sáng lập ra Tông Thiên Thai. Tông Thiên Thai này, giáo nghĩa của nó rt là hoàn chnh. Tuy là sau này, Pht Giáo Thin Tông ca Trung Hoa quá mạnh đi và phủ nhn s cng hiến ca Thiên Thai. Ch tht s ra, vào thời đó, Thiên Thai Tông là một giáo phái rt là hay. Cho ti ngày hôm nay, vn còn mt Tendai, là một phương nhánh hay là một tông, vn còn sng bên Nht Bn.

Thời đó, Ngài Trí Khải đại sư rất gii. Ngài thiền định rt sâu sc. Ngài viết mt cun sách v Bát Nhã Ba La Mt, có chú gii, chú thích dy cho mình thin.

Đó là cái cuốn gối đầu giường ca thy. Thy có nh lúc thy còn rt tr, mới hai mươi mấy tui, thầy đọc cuốn đó và thích thú vô cùng là bởi vì dy cho mình những phương pháp, những định nghĩa cũng như những danh t, nhng cnh gii trong thin.

Mt chuyn rt hay là Ngài Trí Khải Đại Sư lập ra Thiên Thai Giáo Khóa. Trong đó, Ngài nói cuộc đời của Đức Pht rt là hay. Không phi cuộc đời thn thoi mà cuộc đời vi nhng tiến hóa rt là quan trng.

1/ Thi Hoa Nghiêm – 21 ngày
Lúc Ngài mới thành đạo, Ngài lp t trong định 21 ngày. Ngài lên cõi trời để ging pháp. Pháp ca Ngài là quang minh giáo, bi vì Ngài phóng quang ch Ngài không m ming nói. Thành ra đây gọi là Thi Hoa Nghiêm.

2/ Thi Lc Uyn – 12 năm 
Sau đó, Ngài mở mắt ra và Ngài đi vào trong vườn Lc Uyn và Ngài dạy năm anh em Kiều Trn Như. Ngài dạy pháp T Diệu Đế, pháp Bát Chánh Đạo. Ngài dy liên tục trong vòng 12 năm. 

Các bác thy rõ ràng là Ngài t trong cnh gii cao nhất mà Ngài đi xuống cnh gii thp nht, gần gũi với tt c mọi người. Thc trng của vũ trụ lúc đó chỉ là kh thôi. Mình hiểu là để cho mình thoát kh. Mình biết là động cơ tu chân chính là để cho mình thoát khổ. Cho đến ngày hôm nay, động cơ đó mình phải gi, ch nếu mình tu mà mình không nghĩ là để cho mình thoát kh là nguy lm. Chuyn mà mình thoát khổ, định nghĩa có thể thay đổi nhưng mình phải nên nh cái động cơ chính mình tu là để cho mình thoát kh, nhp Niết Bàn. Phương cách như thế nào thì t t mình s nói.

3/ Thời Phương Đẳng – 8 năm
Sau 12 năm Ngài nói về thoát kh thì bây gi Ngài mi nói là chúng sinh cn m tâm. Cho nên, Ngài mi nói pháp Phương Đẳng. Pháp Phương Đẳng rt quan trng. Trong lúc Lc Uyn, pháp đó nói tới cái kh, nói ti thc trng của người nhìn v cuc sng ca mình. Cho nên, nó có phn pht tng màu sắc văn hóa, là mình có sợ, s sinh t luân hi. Bây gi ti thời Phương Đẳng, trong vòng 8 năm liên tục thì Ngài không nói ti chuyn s. Mà Ngài nói ‘Các con thy không, có nhiều người kh quá, có nhiều người rất là đau khổ. Không nhng là con kh mà thôi, con thy con kh tâm thế nào thì con cm nhn, con mi thấy là người ta còn kh hơn con kìa. Nên con
phi m tâm, đi giúp đi. Giúp cho họ tu đi, làm sao để h vơi bớt nn kh mt chút, m tâm lượng t bi ra’. Cho nên thời đó gọi là thời Phương Đẳng.

Thi Lc Uyn là chỗ, nơi chốn mà Ngài gp 5 anh em Kiu Trần Như (vườn nai). Sau, gi là Phương Đẳng là vì Ngài dạy tâm lượng m rng ra.

4/ Thi Bát Nhã – 22 năm
Sau khi tâm lượng m rng rồi, là văn hóa vừa khai m, vừa tình thương thì Ngài tới văn hóa cực
cao hơn nữa, gọi là văn hóa Bát Nhã. Văn hóa Bát Nhã này, Ngài nói tới 22 năm. Trong 22 năm
liên tc, Ngài gii thích thế nào là bn tánh Bt Nh ca vn s, thế nào là Chân Không. Cho nên, đó không thể nào là chuyn ca một hai ba ngày được mà phải 22 năm liên tục.

5/ Thi Pháp Hoa Niết Bàn – 7 năm
Sau Bát Nhã và bn tánh Không ca vn s ri, Ngài mới nói ‘Ô, thì ra người nào cũng có phật tánh c và mình có th giác ng pht tánh ngay bây gi. Niết Bàn không có gì xa xôi đâu. Ngài
giảng 7 năm liên tục v pháp môn Pháp Hoa Niết Bàn. S mng ca Ngài là s mng làm cho chúng sinh khai ng, gi là khai th ng nhp. Làm cho chúng sinh khai ng, m ra con đường, ch tới con đường gi là giác ngộ, đó là nhiệm v ca Ngài. Còn nhim v ca chúng ta là nhn tri được bn tánh. Mình thy là mình không cần đi đâu xa là vì bản tánh phật đã có ngay đây rồi. Không phi là mình s hu, chiếm hu bn thân pht. Không. Trng thái gi là pht tánh, lúc nào cũng tồn ti cả. Có đều là mình đầy vô minh nên mình chưa nhận thấy thôi. Mình nhìn được pht tánh ngay lúc này thì tc là xong. Cho nên Pháp Hoa và Niết Bàn đi với nhau liền. Sau đó thì Ngài
nhp dit. Nhưng cái điều hay là khi các bác ngồi, các bác suy nghĩ. Thì ra, giáo pháp là có tiến hóa. Tiến
hóa có nghĩa là gì? Nó thay đổi tng tng, tng tng, từng giai đoạn, từng giai đoạn. Điều đó làm cho mình thy rng cuc sng ca mình nhiều khi cũng phải thay đổi phương pháp. Mình nên thường đặt câu hi coi th cái nhìn ca mình v câu chuyn bây gi đã thay đổi chưa? Là vì nhiều khi có nhng chuyện mà 10 năm  trước, 10 năm sau, 20 năm trước, 20 năm sau mà mình không thay đổi cái nhìn v chuyện đó. Nhất là mình không thay đổi cái nhìn v một người nào đó. Mình nghĩ là họ đơn giản như thế mãi mãi, cũng có thể lắm. Nhưng mà tại sao mình không thay đổi, mình không nhìn theo quan điểm ca mt v b tát, mình c nhìn phàm phu hoài vậy? Quan điểm nhìn ca mình là quan trng lm.

Cho nên trong cuc sng ni tâm ca những người tu hành là mình không ngng nâng cao tng
nhìn. Mình nhìn như thế nào mà mình không b kt. Nhìn t ch là mình thy người nào cũng là
k thù ca mình, mà mình thấy người nào cũng là bạn, cho ti mình thấy người nào cũng là đối tượng cho mình giáo dc theo kiu gi là Lão T, và cui cùng, là thy mọi người đều bình đẳng c. Mình thy tt c mọi người đều cho mình cơ hộđể cho mình giác ng và mình giác ng mi người.

Cho nên cái nhìn phải thay đổi theo tng thi gian ca cuc sống. Do đó, nói tóm lại, dưới giáo pháp của Đức Pht, tri qua 5 thi k Hoa Nghiêm, Lc Uyển, Phương Đẳng, Bát Nhã và Pháp  Hoa Niết Bàn, con người mình cũng nên không ngừng thay đổi tng nhìn ca mình, không nên quá c chp. Nhiu khi cái nhìn ca mình nó c c chp hoài. 

Cũng vui lắm các bác. Có người đã 8, 9 năm trước nói ‘Thưa Thầy, con xut gia, ct tóc nó k cc lm, chng của con không cho đâu’. Đó là 7, 8, 9 năm trước. 7, 8, 9 năm sau cũng vẫn mt lun điệu như vậy thôi, không h thay đổi cái nhìn v mái tóc của mình và lúc nào cũng sợ hãi ông chng c. Cho dù ông chng rt là một người rt d thương đi nữa, mà mình cũng làm cho người ta có cm nhn ông chồng là người xu lm hay sao không hiu. Cho nên là nhiu khi kiến gii, cách nhìn ca mình không bao gi chịu thay đổi c. Do mình không chịu thay đổi cái nhìn ca mình, do đó mình cũng sẽ khó mà hiểu được pht pháp.

Pht pháp là gì? – Phật pháp là phương thức thay đổi cái nhìn để mình không ngng tiến hóa, không ngng ci thin. Càng hc pht thì cái nhìn ca mình càng lúc rộng rãi, càng cao hơn và càng sâu sắc hơn. Con người mình, sau 10 năm học đạo, là s khác v10 năm trước. Như thế, rõ ràng, thế nào là hc Pht? – Là không ngng ci thin cái nhìn, nâng cao tng nhìn,
m rng tm nhìn và không ngng tiến hóa c bn thân mình. Cám ơn các bác đã lắng nghe bài cà phê pháp sáng hôm nay, hy vọng các bác thưởng thức để có mt ngày vui và tnh.

Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phng Sự thực hiện.

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Bản ngã quá lớn nghĩa là sao?

Sep
30
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.
Thưa các bác, có người hi ‘D thưa Thầy, thế nào là cái bn ngã quá b, quá ln?’ Thy mi mỉm cười hi bác ‘Chắc là bác cũng có nhiều kinh nghim vi những người đó hay sao?’ Bác mỉm cười nói rng ‘D đúng rồi thưa Thầy, con gp hàng ngày!’ Thưa các bác, Đức Pht không h nói bn ngã quá ln, ln tc là mình có th đo lường được.
Ngày xưa trong nhà Pht không h có chuyện đo lường cái ngã, ngã ln, ngã nh. Có ngã là có kt ri, ch không k là ln hay nh. Nht là v ngã tc là tâm thức lúc nào cũng hướng v mình, ích k thì cái đó thế nào cũng làm cho cuộc sng của mình không có đẹp lm.
Nhưng bây gi hãy nói cái ngã đó là big ego đi. Nói như vậy để làm chi? – để cho mình d hiu. Biu hin ca big ego hay là cái ngã lớn này là người thích nói v mình rt nhiu. Có th mình khoe v s nghip v vang ca mình, thành qu mình đạt được trong quá kh, tin bc giàu có của mình như thế nào đó. Hoặc là mình khoe khoang v con cái. Khoe khoang s thành công ca con cái do mình giáo dc mà nên. Bằng cách này hay cách khác, mình khoe, có người khoe tế nhị, có người khoe d di mt chút, mình gi là n đó. Có nghĩa là mình không có khiêm hạ. H tc là h mình xung, hết sức là khiêm nhường, khiêm tốn. Mình để mình phía sau người ta mt chút, ch không bao gi để mình ngồi lên trên người ta. Nhưng thường thường là mình ‘n‘ thì mình không th nào là không để mình hơn người ta được. Mình nói làm sao cho người ta cm thấy là người ta b lép vế, b h b hơn. 

Do đó bên ngoài, rõ ràng người có ngã lớn là người lúc nào cũng không chịu lắng nghe người khác, không bao gi hi han chuyn của đối phương cả. Không bao gi hỏi thăm hay là hỏi để cho biết những cái đẹp của đối phương, của người mà mình đang nói chuyện. Không bao gi đâu. Người có ngã ln là h ch lo làm sao để được người ta khen thôi, làm sao impress người khác, impress là tấn tượng cho người khác. Người có ngã lớn thường là người có chc v, da vào đủ th chuyn c. Nhng cái dựa đó làm cho họ có s bt an.

Nãy gi mình va nói là nhng phn nông cn (surface). Nếu bây gi nhìn sâu hơn một chút.
1- Người có ngã ln là một người có thành kiến rlà đậm. Thành kiến đậm nghĩa là gì? Tức là h không bao gi nhìn li thành kiến để mà h sửa đổi hay là h t đặt câu hi ti sao mình li nghĩ như vậy? Và khi người khác thay đổi, h cũng không bao giờ biết là người ta đã thay đổi. Cho nên cái nhìn ca h rất là fixer, nó đóng khung lắm.

2- Th nhì là h có cái thói hướng ngoại. Lúc nào cũng nhìn ra bên ngoài thôi, không nhìn vào bên trong. Do đó, tâm của h thường thường ít khi có giá tr tâm linh cao đẹp được.

3- Th ba là h rt thích bt b người khác để mà bắt người ta theo mình. Chính mình là tiêu chun của vũ trụ, mình là cái rn của vũ trụ mà. Cho nên làm sao mà mình có th sai được. Bt người ta theo mình thường thường là làm cho mình khó chịu vô cùng, mình nghe là đã khó chịu. Bt phi làm cái này, đừng có hi, bt phi làm thế kia, đừng có tham gia ý kiến. Phải theo đi, làm cho tới nơi. Cái chuyện bt b người ta bt ngun t ch là mình nghĩ rằng mình có v trí cao hơn người khác.

Cũng nguy hiểm lm, làm v trí nào mà mình cho rng mình cao hơn người ta thì thế nào là người dưới h cũng cảm thy có pressure. Rt d là h s không vui.

4- Đối vi chuyn bản tính thích hướng ngoại đó, còn có một đặc tính th tư nữa là nhiu khi là mình thiếu kh năng và thiếu s hun luyện để mà phn tnh và h thn  v nhng cái l bch ca cái tôi. Thiếu phn tỉnh, không đặt câu hi tr li v chính mình như thế nào. Và rồi mình cũng không bao gi mà mình h thn v nhng cái gì mà mình nói ra quá l bch. H thẹn đây không phi là h thn vì mình làm sai, hay làm li lm mà h thn là vì cái mt ca mình nó lò ra nhiu quá. Ví d như trong đám đông, mình đứng nói cho to cho lớn, cho người ta biết ti mình. Hoc là lúc nào mình cũng làm như thế nào đó để khi lên s chú ý của người khác.

Điều này là vì mình s hun luyn v phn tỉnh. Nói như thế ri, thì bây gi mình phi cn làm nhng cái gì?

Đối vi những người có big ego, có bn ngã ln thì các bác có th nói nh nh, ch mình không cần đánh lộn vi h đâu các bác ơi. Mình phải làm sao để mình giúp cho h có cái duyên để h học đạo. Khi có duyên thì thế nào các v thầy, các đạo sư họ cũng có cách để mà h giúp. Khi mà h giúp thì thế nào cũng có những điểm như thế này. Đối vi những người có bn ngã ln, có 3 chuyện để h có th làm để giúp cho h thấy được bn ngã, hay là thấy được đặc tính mà mình gi là tâm thc v ngã:

1- Là cho h tp làm sao nhm mắt và thư giãn mắt để con mt t t hướng ni ch không hướng ngoại. Đây là công phu đầu tiên để cho những người có bn ngã lớn để h có th quay tr li. Nếu bác làm ch một công ty, khi đi họp, bác nói: ‘Thôi, bây gi các anh em mình nhm mt li  nghe, thư giãn mắt ra, để tròng mắt nhìn vào chóp mũi’. Đó là ngôn ngữ thân th rt quan trng. Cái chóp mũi giống như là cái mặt ca mình, cái bn ngã vy. Khi con mắt nhìn vào mũi giống như là tâm thức ca mình bắt đầu đi vào, hướng vào chính mình. 

Thành ra nếu các bác là thy giáo, là ch công ty, ch hãng, ch văn phòng đều có th làm được nhng cái sessions nho nh. Mi lần trước khi hp, ch cần cho người ta nhìn li mt phút thôi cũng được rồi nhưng mà nó sẽ giúp cho những người làm việc cho mình, đi vào con đường mà h biết được và nhất là chính mình là người lớn, người chủ, người đi dạy đạo v.v…thì mình cũng có cơ hội để mình nhìn v mình li.

2- Nếu mà mình có gi sâu hơn nữa, đối vi những người có bn ngã ln mà h chu học đạo thì mình nên engage h tức là đem họ vào trong con đường để mà h nhìn vào hơi thở. Nhìn vào hơi
th tc là nhìn vào s sng. Mình dy cho mình làm sao th nh đi. Thở nh thì cuc sng nh nhàng, li nói nh nhàng. Do đó mình sẽ cm nhận được s l bch trong lời nói cũng như là trong
cách mà mình diễn đạt cái bn ngã của mình. Cho nên, nhìn vào hơi thở mà th nh, rt là quan trng.

3- Tăng thêm phần tâm thức sâu hơn nữa. Bây gi mình hãy giúp cho h quán mt ht ging quang minh. Ht ging quang minh là mt ht ging làm cho mình thấy được bn ngã ca mình d dàng nhất, vì quang minh là chơn tâm mà. Cho nên, nhiều khi mình dạy cho người ta, nh qua dạy cho người ta mà mình dy cho chính mình, là mình m ra đức tính khiêm tốn, khiêm nhường, khiêm hạ, đức tính là lúc nào mình cũng có chút xíu phần không v ngã. M ra được bng cách quán mt chng t t, mt ht giống quang minh nào đi.

4- Tp quán sát tt c mi chuyn ging như bụi bm, và mình là ánh sáng. Bi nhảy lăng tăng
ri t t nó chìm xung, trong khi ánh sáng xuyên sut. Bi là gì? là những hành động mà mình đã sống, đã làm trong đời. Mình ngi và mình hãy nhìn li nhng bi bặm đó cho nó rơi xuống và nó biến mđi. Mình bắt đầu mình nhìn lại được chính mình. Mình thấy được nhng s l bch, mình nhìn lại được những điểm mù ca mình, nhng sai lm, nhng cái ‘n‘ ca thời điểm đó. Lúc đó mình sẽ h thn, nhiu khi mình ch mỉm cười thôi. Mình là ánh sáng, mình nhìn li chính mình là nhng bi bm. Thành ra cách này sâu hơn một chút, nó khó hơn một chút.

Thy lp li:
1- Tp nhm mắt, thư giãn, nhìn vào chóp mũi.
2- Nhìn vào hơi thở, th nh và sâu

3- Nhìn vào ht ging quang minh
4- Tp nhìn vào nhng ht bi mà mình là ánh sáng Như thế là mình bắt đầu nhìn xuyên bn ngã. Tht s không phi là nhìn xuyên bn ngã mà nhìn thấy được cái ngã quá ln ca mình. Mình nhìn thy big ego ca mình. Chúc cho bác hôm nay có một ngày đẹp và nhất là mình đã uống mt ly cà phê pháp vui v và
tnh táo.
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phng Sự thực hiện.

Audio Podcasts

Ngồi thiền là ngồi tha thứ

Sep
29
2017

Good morning các bác, các anh chị, đây là Dharma Expresso.

Thưa các bác, các bác có khi nào ghét một người nào không? Khi nào mình ghét một người nào là trong đầu của mình lúc nào cũng nghĩ tới người đó cả. Khó mà gỡ người đó ra khỏi cái đầu của mình.
Các bác có thương người nào hay là yêu người nào lắm không? Khi nào mà bác yêu một người nào lắm thì bác cũng thấy rằng khó mà gỡ người đó ra khỏi cái đầu của mình.
Yêu hay ghét đều là một cách mời người ta vào trú ngụ trong hotel, trong cái não của mình. Và khó mà mình có thể đuổi người khách đó ra được lắm.

Thưa các bác, khi mà mình ngồi thiền thì những chuyện yêu và ghét đó không phải là người, mà là những câu chuyện. Nó sẽ tới làm cho mình không thể nào chống trả được. Mình gọi cái đó là emotional memories hay là những ký ức thuộc về phần tình cảm. Ký ức đó nó mạnh vô cùng.

Thí dụ như là hồi xưa, mười, mười lăm năm về trước, có người nào họ mắng hay họ nói xấu mình trên online thì dù là mình chưa biết tên người đó (tại vì họ chửi trên online mà, mình đâu có biết tên đâu) nhưng mà mình tức vô cùng. Tức mà mình không làm gì được, mình cứ để cái tức nó nằm đó. Lâu dần, nó chìm vào trong tiềm thức và nhiều khi nó được ghi nhận trong não của mình thành một cái gọi là emotional memory, ký ức tình cảm. Và nó có vị trí đàng hoàng trong não của mình.
Mười mấy năm sau, khi bác đang ngồi trong một khung cảnh nào đó, đẹp vô cùng, tự nhiên ký ức đó nó lại trồi lên. Khi nó trồi lên, nó mạnh mẽ làm sao, làm cho mình không thể nào mà không nghĩ tới nó. Và mình suy đi nghĩ tới chuyện đó, mình nghĩ một hồi: Tại sao lúc đó mình không đánh trả lại? Tại sao lúc đó mình không chịu nói xấu họ? Người đó thế này, thếkia, như thế này, thế nọ…
Đùng một cái, mình mất mười, mười lăm phút ngồi trong thiền định và mình chỉ nghĩ tới những người đó, những người phá mình, nói xấu mình mười lăm năm trước, thí dụ như vậy.
Khi ra khỏi cái đó rồi, mình không có gì hơn là tăng cường thêm một cái trí ức giận dữ, tức giận, thù hằn mà thôi. Té ra mình càng chú ý thì mình càng tạo nên sự tức giận, thù hận đó. Và trong thiền định, mức độ của thù hận là không ngờ lại càng cao hơn nữa.

Thưa các bác, trong lúc ngồi thiền, sẽ có vô số những emotional memories, những ký ức tình cảm, nó sẽ trồi lên, và nó không ngừng trồi lên. Tại vì khi xẫy ra thật sự trong cuộc đời của mình, mình đã không biết làm sao mà tha thứ, không biết làm sao mà buông đi, không biết làm sao mà xoa dịu, không biết làm sao để tâm mình hoàn toàn khai mở. Sau nhiều năm nhiều tháng, nó sẽ tiếp tục nằm ở đó và nó sẽ tiếp tục trở thành những ký ức mạnh mẽ vô
cùng.

Cho nên, khi ngồi thiền, thật sự có 2 con đường:
1- là mình phải nhìn những ký ức quá khứ đó và mình nhìn với tâm tha thứ, mình giải nghiệp, mình gỡ gút, mình để nó tới và mình phải mỉm cười cho nó ra đi
2- là mình kết thêm nghiệp, sân hận nổi lên, mình sẽ dằn co, chửi mắng, đến khi mình xuất thiền, ra khỏi thiền định thì một là mình điện thoại cho người này, người kia, hai là sẽ giận dữ phát biểu lung tung cả, mình có thể, ba là giận cá chém thớt, mình làm những hành động cực kỳ tiêu cực.

Nói chung mình là nạn nhân của ký ức trong quá khứ đó. Đôi khi là mình sống trong quá khứ nhiều năm, nhiều tháng bởi vì lúc nào mình cũng nhớ tới người đó hoặc là mình chôn vùi sự kiện đó trong tâm mà không bao giờ sinh ra lòng tha thứ.

Cho nên, tại sao ngồi thiền?
– là ngồi để tha thứ.
Làm sao mà ngồi để tha thứ?
Là để những ký ức quá khứ đó tới và đi, nổi lên và biến mất. Trong lòng mình nhận tri nó, biết nó chứ không phải là để nó tới, đi và mất là vì mình quên. Không, mình nhận tri nó, mỉm cười với nó và hoàn toàn thấy rằng, tất cả đều là những kinh nghiệm sống cả.
Những chuyện đẹp, chuyện xấu, chuyện tốt, chuyện vui, chuyện yêu, chuyện ghét, chuyện hận, chuyện thù, chuyện có và chuyện không, chuyện được và chuyện mất,…tất cả. Lúc ngồi thiền là lúc mình clean up karma, có nghĩa là mình quét sạch đi những nghiệp chướng của mình. Hãy để cho nó tới, nó nổi lên, mình nhìn nó, mình biết nó và để cho nó biến mất đi.
Bởi vì sức mạnh của nó không còn có thể nắm lấy sự chú ý của tâm thức của mình nữa. Do đó, mình giải đi những nghiệp chướng. Nó sẽ không còn đòi mình nữa. Nếu mình vẫn giữ nó, mình chôn vùi nó, không chấp nhận nó thì nó sẽ tới trong thực tại. Có nghĩa là lúc mình thiền nó nổi lên mà mình nắm chắc nó, mình giận dữ, mình lý luận, vật lộn với nó, mình làm đủ thứ chuyện, từ suy nghĩ đến tức giận v.v…thì nó sẽ tiếp tục hiện ra ở trong cuộc sống của mình mà mình gọi là karma catching up. Tức là cái nghiệp chướng này nó sẽ tới và nó sẽ giữ mình mãi mãi.

Cho nên, nhiều khi chúng ta hãy mở tấm lòng và luôn luôn nghĩ rằng ngồi thiền, chính là ngồi tha thứ. Không phải ngồi thiền để đạt tới cảnh giới đẹp. Nếu mình càng muốn có cảnh giới đẹp thì chắc chắn sẽ có những nightmares, tức là những giấc mộng kinh hồn, đau khổ vô cùng, giấc mộng đó không phải là giấc mộng lúc ngủ mà là giấc mộng lúc mình đang ngồi thiền.

Cho nên, hãy ngồi và tĩnh lặng. Nhiều khi, sự tĩnh lặng đó bị giao động. Thí dụ như bác quán tâm thức mình như là một sợi giây chỉ, sự giao động của tâm thức tức là những kỷ niệm quá khứ. Cách duy nhất là hãy tha thứ, hãy chấp nhận, hãy nhìn lại với con mắt rất là hiền từ, từ bi. Mình gọi là chứng tri goodness. Chứng tri nó, hãy để cho nó tới, chứng tri nó, biết nó và hãy để cho nó ra đi.
Thưa các bác, chúng ta sống trong một cuộc sống mà mỗi giây phút là một kinh nghiệm rất là đẹp và mình hãy nhận tri mỗi kinh nghiệm đẹp đó là một kinh nghiệm, nó tới rồi đi. Không nên đánh nó trong lúc thiền định, không nên dằn co với nó và không nên phản ứng tiêu cực. Ngay cả phản ứng tích cực cũng vậy. Hãy nhìn nó một cách nhẹ nhàng vô cùng, và hãy để cho nó ra đi.

Thưa các bác, thế nào là ngồi thiền? Ngồi thiền chính là ngồi tha thứ.

Cám ơn các bác đã lắng nghe.

Chúc các bác một ngày vui đẹp, với niềm vui và với sự tỉnh táo của cà phê pháp.
Thầy Hằng Trường thuyết giảng
Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phụng Sự thực hiện.

 

Articles / Bài Viết, Audio Podcasts

Làm sao tu bất nhị – tiếp theo

Sep
28
2017

Audio Podcasts