Tu con mắt hiền từ

Lời nói hài hòa

Sep
12
2017

Audio Podcasts

Khách và Trần

Nói về tinh thần làm thiện nguyện: hãy nghĩ rằng mình là hóa thân của Đức Quán Âm

Aug
26
2017

Good morning các bác.

Chắc hôm qua các bác ngủ cũng vừa, không được ngon lắm, vì nghe rằng là bão Harvey, gọi là hurricane Harvey vừa mới tới ở bên Texas.  Tiểu bang này có nhiều anh em trong Houston, trong Dallas, Austin cũng lo sợ ngập lụt sẽ tới.  Bão đã đi vào trong đất liền rồi, tới Corpus Christi rồi, và bây giờ đang chuyển hướng một chút xíu.

 

Thưa các bác, hurricane hay bão có nhiều tên.  Nhiều khi gọi là cyclone đó các bác.  Mình biết rằng đó là những cái mình không thể nào control được.  Đó là những hiện tượng của vũ trụ mình không thể control (điều khiển, chế ngự)  được. Cơn bão này có tên Harvey là bão cấp 4.  Thưa các bác, bão cấp 4 là gì? Là tốc độ của gió từ 131 miles một giờ cho tới 154 miles một giờ.  Nó mạnh như vậy đó.  Mình lái xe chỉ có 50-60 miles, 70-80 miles một giờ thôi mà bác tưởng tượng nó mau cực kỳ như vậy.  Khi mau cực kỳ như vậy thì nó có thể không những làm tốc nhà, tốc cửa mà nhiều khi làm tốc cả cây, cả tượng.  Những đồ vật không vững đều bị phá hư hết.  Cấp 1 là 75-95 miles, cấp 2 là gió mau tới 96-110 miles là bác thấy nó mạnh vô cùng.  Cấp 3 là từ  111- 130 miles.  Cấp 3 này là bão Sandy ở New Jersey lần trước, đập vào trong bờ / bãi biển làm nhiều nơi bị hư hại, và số người bị tổn thương vô cùng lớn. Bão cấp 3 thôi.  Bão cấp 4 bây giờ  là Harvey này, và bão cấp 5 là từ 155 miles trở lên thì nó là cái bão mà nó đã từng tới Texas rồi.  Đó là hurricane Katrina đó các bác mấy năm trước. Cho nên đây là một chuyện rất dễ sợ vì mình không control được.  Nhưng các bác có biết hurricane được tạo ra bằng cách nào không? Thì ra là bởi vì mặt biển nóng bốc hơi lên. Khoảng biển đó nóng lắm. Nó bốc hơi lên. Khi hơi nóng đi lên thì sẽ có gió, tức là không khí nhẹ hơn sẽ đi xuống để chiếm lấy chỗ đó, và vì vậy nó sẽ tạo nên một luồng cuồng phong.  Nhưng sức nóng đi lên đến một lúc nào đó rồi thì nhiệt độ phía trên thấp cho nên nó sẽ bắt đầu tạo thành mây.  Mây là condensation của hơi nước.  Nước biển nóng bốc hơi, nhưng lên một hồi sẽ đọng thành mây.  Mây đó thì không ở yên một chỗ.  Gió thổi tạo thành những cơn xoắn trôn nhỏ.  Bốc hơi lên càng nhiều, nước bốc lên càng nhiều thì xoắn trôn càng lúc càng mạnh và bắt đầu tạo thành một con mắt bão.  Nó từ từ di chuyển chứ không đi mau.  Từ từ đi là cả 100 cây số một giờ như mình nói, nó càng đi thì càng mau.  Bão Harvey này có xuất phát từ bên miền bắc của Phi Châu, từ từ kéo qua, qua khỏi biển Atlantic thì nó bắt đầu lạnh lần lần.  Nhưng các bác có biết Gulf of Mexico, vịnh Mễ Tây Cơ, ngay vùng vịnh đó của Texas thì nhiệt độ nước ở đó hai độ nóng hơn nhiệt độ của mặt nước bình thường.  Nó tạo nên một lực hấp dẫn để mà kéo bão đi vào mạnh hơn nữa. Khi bão đi vào trong vùng đất liền rồi thì nó sẽ tạo ra lụt lội và gió.  Khi vào đất liền rồi thì nhiệt độ phía dưới trong đất thấp hơn là nhiệt độ ở ngoài biển cho nên nó sẽ tạo ra mưa.  Mưa, lụt lội rất nhiều.  Nhưng nếu nó nằm như vậy thôi thì không nói gì.  Nếu nó trở ngược ra biển lại thì nó lại lấy thêm năng lượng của biển, lấy thêm sức mạnh để tạo thêm cơn lốc.  Nó lại đi vô lại, tạo thêm lụt lội hơn nữa.  Đó là một trong những cái mà chúng ta cảm thấy rằng [đây là] điều mình không thể làm chủ và control được. Cho nên bây giờ mình chỉ có cách mình nên biết rằng đây là sức mạnh của vũ trụ bên ngoài. Và chúng ta có thể cầu nguyện.  Ngày hôm nay mình nên đặc biệt cầu nguyện cho các bác nào ở trong vùng đường đi của bão tố ở bên Texas thì được yên bình.  Hy vọng không phải chỉ người của mình mà động vật khắp nơi cũng được sự nhẹ nhàng mà không bị mất đi tính mạng.  Nhiều khi các bác biết cá sấu cũng sợ quá nó cũng bò lên bờ và rắn cũng vậy, nó trèo lên, chun vào nhà người ta để tránh.  Rất tội nghiệp.  Không chỉ có cá sấu và rắn mà vô số những động vật khác khi bão lụt chạy không kịp, chúng cũng chết rất là tội nghiệp.  Cho nên chúng ta nên cầu nguyện và gửi lời cầu nguyện của mình tới để làm sao vơi bớt được nỗi đau khổ của tất cả chúng sinh nào sẽ bị mất mạng hay đang có nỗi đau khổ đó. Và nhất là những người thân thương của chúng ta cũng như tất cả những người trong vùng bão lụt đang tới.  Tối nay mình cũng đặc biệt có mandala lúc 7-7:30, ở trung tâm iB.  Xin các bác tới để mình cầu nguyện hồi hướng.  Tối hôm qua mình cũng cầu nguyện hồi hướng rồi.  Các bác biết khi nào mình gặp bão lụt cũng là cái điều đem tới rất nhiều sợ hãi và đau khổ. Và chúng ta luôn luôn nhớ tới rằng không những ở nước Mỹ này mà những nước ở trong Á Châu, cả Việt Nam, Taiwan. Nhiều khi mình thường hay bị bão lụt vô cùng và cái khổ sở cũa những nước mà mình gọi là thế giới thứ ba.  Nhiều khi không có phương tiện để mà chống đỡ và cứu cấp bằng như nước Mỹ của mình.  Và chúng ta nên đem lời cầu nguyện làm sao cho thế giới này an bình hơn một chút.  Nhất là những hiện tượng xảy ra ra ngoài tầm tay của mình, thì chúng ta hãy cùng nhau thành tâm gởi lời cầu nguyện và hồi hướng công đức tu hành của mình.  Hy vọng ơn trên làm cho những điều mình không control được cũng giảm thiểu đi sức mạnh tác hại.

Cảm ơn các bác đã góp lời cầu nguyện.

Đánh máy lại từ bài giảng ngắn Dharma Espresso ngày 26  tháng 8 năm 2017

Nhóm đánh máy và phiên dịch thực hiện

Articles / Bài Viết

Sự Cảm Thấu (tiếp theo)

Aug
25
2017

Good morning các Bác, đây là 5 phút Dharma Expresso.  Các Bác tối qua chắc là ngủ ngon, vì ngày hôm nay là ngày thứ sáu, thì ngày mai chắc là còn ngủ ngon hơn.

Thưa các Bác, hôm nay Thầy muốn nói tiếp chút xíu về  đề tài ngày hôm qua, vì  hôm qua không muốn nói dài quá.

Ngày hôm qua, Thầy nói tới khi mình sống với nhau thì mình sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, đó là tình trạng      của vợ chồng với nhau.  Sau 25 năm thì người vợ và người chồng sẽ nhiều khi mang những nếp nhăn giống nhau, có những khuôn mặt tương tợ như nhau, và nhiều khi có những tính tình cũng tương tợ như nhau.  Chuyện đó Social  Psychocologists, tức là những nhà tâm lý học gia chuyên về xã hội, đã tìm được, định lượng được.  Không những là họ đã biết chắc chắn rồi, mà họ còn thấy rõ ràng qua những nghiên cứu có rất nhiều người tham dự.  Nhiều khi không phải chỉ có hai vợ chồng mà cả một gia đình sống chung với nhau, có bà ngoại, bà nội, hoặc là con cháu mình ở chung như  vậy không phải là một hai năm mà cả hai ba chục năm, thì sao? Và cuối cùng cả,  nếu mà mình mở rộng ra, nếu mà mình sống với một nhóm thường tới tu chung với nhau thì như thế nào?  Thì đương nhiên là ảnh hưởng của nó cũng  từ từ thành hình, tức là nó làm cho thân xác của mình, khuôn mặt của mình, và  những cái nếp nhăn cho tới cách đi,  đứng,  nằm,  ngồi, hay là cách nói năng của mình cũng  giống với cái tập thể đó.

Bác nghĩ tới các con nhỏ của Bác, tại sao  Bác gửi chúng nó đi tới Boy Scout hay Girl Scout? Tại vì Bác muốn nó tập những cái đặc  tánh Scout đó, và nó mặc cái đồng phục đó.  Tại sao các tổ chức đó thường hay có đồng phục, là bởi vì họ muốn cho những  người trong hội, trong nhóm, trong đoàn thể của họ có một cái giá trị  quan giống nhau.  Và đó là lý do mà tại sao thường thường một  cái nhóm người, hay là ngay như một cái tôn giáo, thường thường các Bác thấy những khuôn mặt của họ, hành vi của họ, cho tới cuộc sống của họ, thường là  giống giống nhau cả.  Rất bình thường, làm nhiều khi  mình không chú ý tới, cũng như là trong hội Từ Bi Phụng Sự của mình. Mình thường nói tới chữ cộng nghiệp, cộng nghiệp tức  là những hành động mà nhiều người làm giống với nhau, thí dụ như hội Từ Bi Phụng Sự của mình, mình cùng nhau trì chú, cái đó là mình tạo ra một cái cộng nghiệp của trì chú, một cái từ trường tựa tựa như nhau.  Và đó là lý do mà hồi xưa Đức Phật thường hay nói một cái tăng thân (hay một cái nhóm người tu với nhau)  thường có cộng lực, có một  sức mạnh rất lớn, mà mình có thể gọi là thay đổi được những cá thể nhỏ nhỏ xung quanh.  Cho nên cái cộng lực đó, hay là sức mạnh của cộng nghiệp tốt đó thường là mục tiêu của một tăng thân, tăng đoàn, hay của một nhóm người thường tu chung với nhau.  Và đó là một điều rất là quan  trọng trong cuộc sống của ngày hôm nay. Tại vì nhiều khi mình bị ảnh hưởng bởi chồng con, bởi bà nội, ông nội, bà ngoại, ông  ngoại rồi, nhưng mình còn muốn chủ động có ảnh hưởng. Cho nên mình tham gia vào một đoàn thể nào đó, tham gia hội nào đó, một tôn giáo, một nhà thờ,  một chùa mình tuyển chọn, để  có cùng chung cộng nghiệp với lại nhóm đó.  Sự tuyển chọn chùa nào, nhà thờ nào hay hội nào đó cho biết là tâm  hướng của mình như thế nào, và mình sẽ trở thành người như thế nào. Môn social psychology đặc biệt chú ý đến là làm sao mà người ta ảnh hưởng lẫn nhau.  Và đó là lý do tại sao mà Đức  Phật thường nhấn mạnh với các vị tăng  rằng “Các con làm gì thì làm, các con phải mỗi nửa tháng là các con tụng giới với nhau”.  Nhất là việc mà lúc nào tăng cũng hòa hợp với nhau, lúc nào tăng cũng sống với nhau, gần gũi với nhau, nó quan trọng là bởi vì (Ngài muốn họ dùng) tâm từ  bi ảnh hưởng lẫn nhau.

Bây giờ Thầy xin nói về sức mạnh của cộng nghiệp quan trọng như thế nào.

Thường các Bác nên tu với nhau, nên có một nhóm tu hành với nhau. Mình nên tìm những người nào mà mình hợp, người nào mình thấy rõ ràng khi mình vào tu, lòng mình nhẹ, không có khó chịu. Mình không gặp để cãi lộn. Mình muốn nhìn  người  tu chung với  lòng sung sướng, với sự cảm kích vô cùng. Mình không muốn đi vào một nhóm tu mà cảm thấy khó chịu, khó khăn.  Khi mà các bác thấy khó  chịu, khó khăn mà các bác không thể giải quyết được với nội tâm của mình,  thì chắc là mình phải tìm một nhóm khác, một chổ  khác.  Nhưng điều  đó sẽ đưa tới  vấn đề khác là nhiều khi cái sự khó khăn không phải là do cái nhóm đó, mà vì cái nhìn của mình.  Bất cứ chuyện gì mà bác bắt  đầu thấy cái nhìn của mình về một cái nhóm nào đó không ổn, thì mình phải đặt  vấn đề lại, tìm hiểu lại chính mình và người khác, để mình làm sao mình có thể trở thành một phần tử cống hiến sức mạnh  vào trong  sự xây dựng cộng  nghiệp, hay là cộng lực thiện (hay) tốt.   Ngày mai, thứ bảy, mình sẽ có một buổi tu tập của cộng  nghiệp, cộng lực rất là quan trọng. Đó là Mạn Đà La Đại Bi Quan Âm. Các tháng trước đó, mình làm Mạn Đà La Như Ý hoặc là Mạn  Đà La Vô Lượng Quang Minh. Kỳ này mình làm Mạn Đà La Đại Bi Quan  Âm với subtitle (tiểu đề) là Cứu Bệnh Nan Y.  Cứu Bệnh Nan Y, tức là mình cầu nguyện Cứu Bệnh Nan Y, mình muốn dùng sức  mạnh của rất nhiều người tu hành, để  hồi hướng cho  những người nào bệnh. Cho nên chúng ta muốn mời các Bác nào biết chú Đại Bi tới Trung Tâm của hội Từ Bi Phụng Sự, ở trên đường  Brookhurst: 420 South Brookhurst. 7:30 pm bắt đầu buổi lễ cho nên 7 pm Bác tới là  vừa. Chúng ta sẽ cùng nhau trì chú Đại Bi và  hồi hướng cho những người đang có bịnh nan y.  Bệnh thường thường như bị sổ  mũi, nhức đầu, hay là cảm, ( như Thầy bị cảm chút xíu) thì không cần cầu  nguyện làm chi.  Nhưng mà những bịnh khó khăn, nan y, thì Bác nên tới. Các bác đem bệnh nhân tới để mà mình cầu nguyện cho người đó hoặc là  bác cứ tới một mình cũng được, để mình cầu nguyện cho.  Xin các Bác giúp cho,  trợ lực để mà đẩy cái từ trường tình thương, cái từ trường đại bi gửi tới cho tất cả mọi người.  Mình cũng mời chư Phật, chư Bồ Tát xuống với mình, để  lan trải năng lượng tình thương ra.  Nếu trường hợp bác nói: thưa  Thầy con ở xa quá, bây giờ con làm sao? thì Bác gửi cái hình của Bác và email cho Thầy cái hình của Bác,  có tên của Bác và viết hai ba chữ thôi.  Bác đề là con tên  như thế này, con bị bệnh gì đó, xin thầy cầu nguyện.  Ngày hôm nay Bác có  thể gửi cái hình đó cho Thầy liền, Thầy sẽ nhờ  người bỏ lên trên màn hình  để cho đại chúng cầu  nguyện cho Bác, nhưng mà quan trọng nhất là Bác tới, Bác tới để bác đem cái sức  mạnh của Bác chia sẽ cho người khác, chứ nếu không mà cái Mạn Đà La, mình chỉ  có 5 người đi, mà mình phải cầu nguyện cho 100 người thì chắc là mình sụm rồi,  tại vì cái sức mạnh cầu nguyện đó không đủ, có 5 người thôi các bác.  Nhưng  mà nếu mà 5 người mà cái lòng thành rất là khẩn thiết thì nó cũng có thể là như ngàn người.  Tuy nhiên Thầy mong rằng các Bác sát cánh với Thầy tối mai, và  ngày hôm nay các Bác có thể truyền tin tức này cho những người có bệnh nan y,  và mời họ tới 420 Brookhurst, để mà cùng nhau cầu nguyện với Thầy, vì  một tháng mình có làm Mạn Đà La có một lần thôi.

 

Thôi như vậy, ngày hôm nay, mình nói khá dài rồi,  không phải là 5 phút mà đến  10 phút lận các Bác, 9 phút lận.   Thầy xin chào các Bác.

 

 

(Trích ra từ bài giảng Dharma Espresso ngày 25 tháng 8 năm 2017)

Nhóm Đánh Máy và Phiên Dịch Hội Từ Bi Phụng Sự thực hiện.

Articles / Bài Viết

Sự Cảm Thấu

Aug
24
2017

Empathy (Cảm Thông)

Good morning, các anh chị.  Đây là dharma expresso.  Mại dô, mại dô.  Xin các bác tỉnh ngủ.  Các bác có ngủ ngon không?

Thưa các bác, hôm nay Thầy nói chuyện cho các bác nghe về ông Robert Zajonc. Có lẽ nhiều bác biết về ông này.  Ông này là một nhà social psychologist, tức là một nhà tâm lý học về xã hội, rất là giỏi.  Ông sinh vào thời đại đệ nhị thế chiến. Ông là người Ba Lan, đẻ ra ở Lodz.  Nhưng năm ông 16 tuổi,  gia đình của ông chạy trốn qua bên Warsovi, mình gọi là Warsaw, là thủ đô của nước Ba Lan.  Lúc đó Đức quốc xã thả bom khắp mọi nơi, phá tan nát hết thành phố đó. Ngôi nhà của ông bị phá tan nát và cha mẹ của ông cũng chết, đó là điều rất đáng buồn.  Ông (lúc đó là chú bé 16 tuổi) cũng bị nằm trong nhà thương đến sáu tháng. Khi ông lành bịnh thì ông đào thoát ra khỏi, nhưng không ngờ bọn Đức Quốc Xã bắt lại và gởi đi trại tập trung để chuẩn bị giết chết.  Ông lại trốn ra. Và khi trốn ra ngoài cùng với vài ba tù nhân khác thì ông đi bộ được 200 miles, đi về hướng của nước Tây [nước Pháp].  Đi 200 miles thôi, chưa tới đâu cả thì bị bắt lại, và bị nhốt tù lại.  Cuối cùng ông cũng tìm cách phá ngục trốn ra, và qua được bên Anh. Sau đó rồi, thế chiến thứ nhì chấm dứt thì ông Zajonc di dân qua Mỹ ở, học hành lại và trở thành nên một nhà tâm lý học xuất sắc, rất nổi tiếng. Ông dạy ở đại học Michigan, và sau này cũng trở thành một người rất nổi tiếng vì ông cũng dạy ở trường đại học Stanford nữa.  Đến năm 1994, ông về hưu và ông chết già rất là đẹp.  Mặc dù ông bị bịnh cancer nhưng ông chết già năm 85 tuổi.  Cuộc đời của ông nói ra như vậy vì có một chuyện Thầy muốn kể cho các bác nghe.  Chuyện này các bác có lẽ nhiều người cũng biết rồi. Việt Nam mình có câu, “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Nhưng mình không biết nếu hai vợ chồng ở với nhau thì người nào là mực mà người nào là đèn.  Mình không biết.  Ông Robert Zajo là social psychologist, ông nói về ảnh hưởng xã hội mà gần nhất là hai người vợ chồng với nhau.  Ông  có làm một thí nghiệm và làm một nghiên cứu rằng khi hai người ở chung với nhau thì ảnh hưởng của nhau rất lớn.  Ảnh hưởng đó sẽ làm khuôn mặt của mình từ từ giống nhau lắm. Người ta không tin vào triết lý này.  Khi hai vợ chồng lấy nhau, ông cho chụp hình liền.  Sau đó, 25 năm sau thì ông lại chụp hình lại và đem so sánh. Ông làm thí nghiệm đó cho hàng ngàn người ở bên Âu Châu. Học trò của ông cũng tiếp tục làm hàng ngàn người như vậy thì sau 25 năm, bây giờ họ mới thấy rằng là hai vợ chồng từ từ có những đường nét giống nhau, thí dụ như lông mày từ từ biến lại giống nhau. Hay là những vết nhăn giống y hệt như nhau luôn. Đến cái miệng, con mắt từ từ có những nét giống nhau mà hồi xưa không có.  Lạ như vậy.  Ông nói rằng, trừ những chuyện mình giải thích mông lung huyền bí, ông nói cái đó không có.  Ông nói những đặc tính quan trọng nhất chính là empathy.  Empathy chính là cảm thông, chính là sự chia xẻ tình cảm. Khi một người đau khổ,  mình có thể cảm nhận tình cảm đó. Và mình có thể đau khổ với người ta và do đó mình khóc được với người ta, mình nói được những lời làm người ta dịu đi đau khổ.  Đó là một cái rất là hay.  Và ông thấy rằng con người của mình khi mình communicate / quan hệ với nhau thì mình liên hệ với nhau bằng cảm xúc và cảm xúc đó biểu hiện trên khuôn mặt, và khi mình ở với nhau lâu ngày thì vô hình trung mình bắt chước những cách biểu hiện cảm xúc của nhau. Và mình chia xẻ những cảm xúc của nhau và mình thông cảm những nổi lòng của nhau.  Thường thường vợ chồng với nhau sau một hồi từ từ họ đi tới chỗ gần gần giống nhau.  Người vợ hồi xưa nhiều khi trẻ đẹp nhưng nếu người chồng không đẹp thì từ từ tới một độ nào đó có những nét gì đó mà mình không còn gọi là đẹp hay xấu nữa. Mình gọi rằng đó là những nét mà nó là do quá trình 25 năm sống chung với nhau tạo ra. Cho nên ông tạo ra một ngành mới gọi là social psychology để mà nghiên cứu xem thử cách mình bày tỏ nỗi niềm và do đó ông tìm cách lèo lái người ta vào một sự suy nghĩ mới, nói rằng cảm xúc của mình rất là quan trọng. Nếu mình không hiểu cảm xúc của mình thì nhiều khi mình rất dễ đi vào con đường kỳ thị chủng tộc, mình đi giết người, mình đi làm terrorist, mình đi khủng bố, làm những thứ khác, vì mình không hiểu được tâm lý của mình, không hiểu được cách chia xẻ nỗi niềm của mình với những người xung quanh. Vì mình có thể ảnh hưởng được những người xung quanh.  Cho nên, nếu bác dùng lòng từ bi, biểu hiện lòng từ bi với những người gần gũi nhất của mình, thì những người gần gũi của mình sẽ học được lòng từ bi đó và họ sẽ thay đổi từ từ và đó mình gọi là social psychology, ảnh hưởng của mình rất lớn với những người ngay cạnh mình. Muốn thay đổi thế giới thì mình nên thay đổi những người bên cạnh mình liền lập tức.  Bằng cách như thế nào? bằng cách tập biểu hiện những nét đẹp của lòng tử bi hỷ xả, của niềm vui, của sự quan hoài, của sự bao dung, của sự thông cảm.  Đó là dharma expresso ngày hôm nay. Chúc các bác một ngày êm đẹp.

 

Play

Articles / Bài Viết

Việc gì hấp dẩn nghiệp bệnh đến?

Jul
12
2016

Audio Podcasts

Tam Dung – Thực hành giải nghiệp

Jul
28
2015

Audio Podcasts

Chuyển hóa Phàm Thân ra Pháp Thân (phần 3)

Mar
01
2015

Audio Podcasts

Những bước tiến hóa trong con đường tu Khai Mở Chân Tâm

Feb
27
2015

Chúng ta tạm gọi con đường tu thiền thông thường là con đường thanh tịnh vọng tâm còn con đường tu thiền theo Hoa Nghiêm Tông là con đường khai mở chân tâm. Bài này nói đến những kết quả có thể gặt hái được trên con đường tu khai mở chân tâm.
Trích từ khóa tu Bồ Tát Đạo mùa thu năm 2014 tại Orange County.

on Meditation, Video Clips